Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nghe Hoàng Chung nói thế, Dương Thanh bỗng nở nụ cười lạnh lẽo.


Đám cưới hôm nay của Ngải Lâm chính là cái bẫy nhà họ Hoàng lập ra để dụ Dương Thanh tới Yến Đô.


Vương Hổ cũng đã thừa nhận điều này.


Lúc Hoàng Chung xuất hiện, Dương Thanh càng thêm chắc chắn.


Hoàng Chung đã mất đi vị trí người thừa kế, hôm nay dẫn người tới đây nhất định là vì nhiệm vụ của gia tộc.


Một gia tộc đặt thể diện lên trên hết như nhà họ Hoàng lại có hai người thừa kế liên tiếp bị mất mặt trong tay Dương Thanh, một kẻ bị anh ấn quỳ trên đất, một kẻ bị dọa đến phát điên.


Sao nhà họ Hoàng có thể dễ dàng bỏ qua cho Dương Thanh?

"Cậu Thanh là người thông minh, hi vọng cậu đừng lựa chọn sai lầm".


Thấy Dương Thanh không nói lời nào, Hoàng Chung mỉm cười nói thêm.


Giọng điệu của ông ta nghe rất bình thản nhưng lại tràn đầy uy hiếp.


Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Dương Thanh lạnh lùng cười nhẹ, lắc đầu: "Tặng ông một câu này!"

"Câu gì?"


Hoàng Chung vô thức hỏi lại.


"Nói dễ nghe một chút là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời".


Dương Thanh ám chỉ, rồi lại châm chọc cười: "Nói khó nghe chút thì là, ông như con chó chỉ biết liếm phân!"

Ầm!

Dương Thanh vừa dứt lời, Hoàng Chung lập tức nổi giận đùng đùng.


Người nhà họ Vương và nhà họ Ngải đều kinh hãi, không ngờ ngay cả Hoàng Chung mà Dương Thanh cũng dám sỉ nhục.


Chuyện Hoàng Chung từng bị Dương Thanh ấn quỳ xuống đất trước đây đã bị nhà họ Hoàng giấu nhẹm, rất ít người biết.


Nếu nhà họ Ngải và nhà họ Vương biết được, có lẽ sẽ không ngạc nhiên như bây giờ.


"Dương Thanh, mày muốn chết đúng không?"

Hoàng Chung bình tĩnh lại, sắc mặt âm trầm, không thèm che dấu sát khí mãnh liệt.


"Đây là Yến Đô, không phải Giang Hải, mày dám nói chuyện với tao như vậy, không sợ tao khiến mày không rời khỏi Yến Đô được nữa à?"

"Đừng tưởng tao đang đùa với mày, tao chưa bao giờ đùa với kẻ địch!"

Hoàng Chung lạnh giọng nói, không hề sợ Dương Thanh.


Dương Thanh lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Quả thật đã là chó thì không thể đổi được thói thích liếm phân!"

"Mày câm mồm ngay!"

Hoàng Chung giận dữ rống lên.


"Xem ra ông đã quên cảm giác hèn mọn khi quỳ dưới chân tôi cầu xin rồi nhỉ?"

Dương Thanh cười nhạt, đặt tách trà xuống nói với Mã Siêu đứng bên cạnh: "Ông Hoàng Chung quên rồi, cậu giúp ông ta nhớ lại cảm giác hèn mọn ấy đi".


Nghe vậy, Mã Siêu nhếch mép cười gian, cất bước đi về phía Hoàng Chung, vừa đi vừa nói: "Anh Thanh nói đúng lắm, chó đã quen thói ăn phân thì cho nó ăn thêm nữa nào".


"Khốn kiếp! Câm mồm! Mày câm mồm ngay cho tao!"

Hoàng Chung sắp tức điên rồi.
Không chỉ Dương Thanh luôn miệng chửi ông ta là chó quen thói ăn phân, ngay cả đàn em của Dương Thanh cũng dám sỉ nhục ông ta.


Nhưng lần này, ông ta không tới một mình, cho nên không sợ Dương Thanh nữa.



Người nhà họ Vương và nhà họ Ngải đã sợ ngây người.


Ý của Dương Thanh là Hoàng Chung từng quỳ dưới chân cậu ấy xin tha?

Bọn họ chợt lại mấy tháng trước, nhà họ Hoàng đột nhiên đổi người thừa kế, còn gây chấn động rất lớn.


Bấy giờ bọn họ còn suy đoán, vì sao nhà họ Hoàng quyết định chuyện lớn này đột ngột như vậy?

Mãi đến vừa rồi, Dương Thanh nói Hoàng Chung từng quỳ trước mặt anh, bọn họ mới biết được nguyên nhân.


Ở Yến Đô, nhà họ Hoàng nổi tiếng coi trọng thể diện, kẻ nào làm gia tộc mất mặt đều là tội đồ bị mọi người chỉ trích.


Dù chủ gia tộc ra mặt cũng không có tác dụng.


Một gia tộc coi trọng thể diện đến thế sao có thể tha thứ cho người thừa kế gia tộc từng quỳ xuống trước mặt người khác xin tha?

Người nhà họ Vương và nhà họ Ngải còn chưa lấy lại tinh thần, Mã Siêu đã bị một gã đàn ông trung niên mặc áo khoác đen chặn lại.


Ông ta chỉ đứng đó đã tạo ra áp lực vô hình lên mọi người xung quanh.


Nhưng thứ hút mắt nhất chính là hai tay ông ta.


Tay ông ta được bọc kín bởi một lớp sắt lạnh lẽo sáng bóng.


Khi gã đàn ông trung niên kia ngẩng đầu nhìn, một vài thành viên lớn tuổi của nhà họ Vương và nhà họ Ngải đều kinh ngạc.


Ánh mắt bọn họ tràn đầy sợ hãi.


"Ra là ông ta!"


Những người nhận ra gã đàn ông trung niên kia đều lộ vẻ kinh hãi tột độ.


"Ông ta là ai vậy? Nổi tiếng lắm sao?"

Một vài người trẻ tuổi không biết gì bèn hỏi.


"Mười năm trước có một cao thủ biệt danh Tay sắt đoạt mạng, dựa vào đôi tay bọc sắt thần kỳ tiêu diệt toàn bộ gia tộc đứng đầu của một tỉnh".


"Nghe nói ông ta giết người không chớp mắt, bộ bọc tay bằng sắt kia là một loại vũ khí giết người được chế tạo bằng công nghệ cao".


"Ngày ấy, ông ta dùng đôi bọc tay sắt này giết vô số người.
Phần lớn nạn nhân đều là những cao thủ nổi danh của giới võ thuật".


"Nghe đồn, sau đó có một vị cao thủ hàng đầu Yến Đô ra tay mới có thể tiêu diệt được ông ta, không ngờ ông ta vẫn còn sống!"

"Kẻ mặc bộ đồ đen, hai tay bọc sắt kia chính là gã ma đầu Tay sắt đoạt mạng nổi tiếng ấy.
Không ai biết tên thật của ông ta, chỉ gọi ông ta là Tay Sắt".


"Không ngờ ông ta lại làm việc cho nhà họ Hoàng!"

Các thành viên lớn tuổi của nhà họ Vương và nhà họ Ngải kể cho con cháu nghe về quá khứ đen tối của Miêu Chính Phong.



.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK