Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3627

Nghe Lệ Trần nói xong, rốt cuộc Nhiếp Thu cũng hiểu tại sao Lệ Trần lại đuổi giết lão ta vì một thanh niên mới đến Siêu Phàm Ngũ Cảnh đỉnh phong.

“Ra thế!”

Nhiếp Thu gật đầu, nói với vẻ tự giễu: “Trước đó, Mã Siêu cũng nói với tôi rằng cậu ta có một người anh em tốt vô cùng lợi hại, tôi còn coi thường, không ngờ người anh em tốt này lại xuất sắc đến thế thật”.

“Tôi đúng là xui xẻo, lần đầu tiên định giết người cướp của, nào ngờ lại gặp phải người yêu nghiệt như thế”.

“Ra tay đi! Được chết dưới tay chủ Ma Tông có tiếng tăm lừng lẫy, còn là cao thủ Thiên Cảnh, tôi chết cũng không hối tiếc gì!”

Lệ Trần cũng không vội ra tay, mà nhìn Nhiếp Thu: “Ông đã biết chuyện tôi đột phá Thiên Cảnh, tôi rời khỏi thế tục chỉ là chuyện sớm muộn”.

“Ở Ma Tông, có rất nhiều người đang nhòm ngó vị trí Ma Tử, một khi tôi rời đi, nếu không chọn người thừa kế thích hợp cho Ma Tông, chắc chắn trong Ma Tông sẽ xảy ra nội loạn”.

“Tôi đã quyết định lập Mã Siêu làm Ma Tử, nhưng với thực lực của cậu ấy bây giờ, cậu ấy chưa đủ tư cách, có thể bị giết bất cứ lúc nào, nên tôi cần tìm người bảo vệ thích hợp cho cậu ấy”.

“Nếu ông đồng ý, tôi có thể tha cho ông”.

Nghe thấy thế, Nhiếp Thu lập tức sững sờ, sau giây phút đờ đẫn, lão ta mới kích động nói: “Tông chủ Lệ, tôi đồng ý trở thành người bảo vệ Mã Siêu! Xin tông chủ cho tôi con đường sống!”

“Rầm!”

Nhiếp Thu nói rồi nặng nề quỳ một chân trước Lệ Trần, cúi cái đầu kiêu ngạo của mình xuống.

Lão ta đã sẵn sàng cho việc bị giết, nào ngờ Lệ Trần lại đồng ý bỏ qua cho lão ta, thậm chí còn muốn lão ta làm người bảo vệ Mã Siêu.

Lão ta định ra tay với Mã Siêu để cướp của, nào ngờ sau khi bắt cóc Mã Siêu, lão ta lại gặp phải phiền phức lớn như thế.

Nếu biết sớm thì lão ta đã không nảy ý xấu rồi.

Bây giờ lão ta đã biết người anh em tốt kia của Mã Siêu yêu nghiệt đến mức nào, còn biết Lệ Trần đã bước vào Thiên Cảnh, lão ta không còn bất cứ ý đồ gì nữa.

Trên con đường võ thuật, trừ tài nguyên tu luyện ra, còn một yếu tố vô cùng quan trọng, đó là quan hệ.

Cùng lúc đó, ở Võ Tông.

Đã hai tiếng kể từ khi Mã Siêu gặp chuyện, trong khoảng thời gian này, người của Võ Tông và Thần Hành Tông đều đang nỗ lực tìm kiếm Mã Siêu, nhưng vẫn chưa có tin tốt gì.

Không riêng gì Võ Tông và Thần Hành Tông, rất nhiều cao thủ ở Ma Sơn cũng đang tự tìm kiếm Mã Siêu, nhằm đạt được đan dược từ hai thế lực hàng đầu.

Ở Võ Tông, trong một căn biệt thự xa hoa, Dương Thanh đang đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài, sắc mặt vô cùng u ám.

Đến giờ anh vẫn chưa có tin gì về Mã Siêu, chỉ biết Mã Siêu đang ở cùng cao thủ tên Nhiếp Thu kia, không rõ sống chết.

Trong lúc anh đang lo lắng, Đỗ Trọng vội bước vào.

“Có tin gì không?”

Dương Thanh vội bước lên trước, nhìn về phía Đỗ Trọng.

Thấy dáng vẻ lo lắng của Dương Thanh, Đỗ Trọng cảm thấy rất hổ thẹn, ông ta lắc đầu: “Vẫn chưa có tin gì của cậu Siêu, nhưng cậu yên tâm, Võ Tông đã cử tất cả cao thủ ra ngoài tìm kiếm cậu Siêu rồi, bên Thần Hành Tông cũng đang ráo riết tìm kiếm, chắc chắn chẳng mấy nữa sẽ thấy cậu Siêu thôi”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK