Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3292:

Hai cô gái gật đầu, mắt Phùng Tiểu Uyển bỗng đỏ hoe: “Nếu ông Cửu có thể về cùng chúng †a thì tốt biết mấy?”

Nghe thấy thế, Dương Thanh lập tức im lặng, mắt cũng rớm lệ.

Trong chuyến đi này, nếu không có lão Cửu, chẳng biết anh đã chết bao nhiêu lần.

“Hai người yên tâm, chắc chăn tôi sẽ tìm được thi thể của ông Cửu!”

Dương Thanh bỗng siết chặt nắm tay, nghiêm nghị nói.

Bây giờ anh gần như có thể khẳng định, thi thể của lão Cửu đã bị Black Doctor mang đi.

Black Doctor thành lập căn cứ nghiên cứu dưới lòng đất phủ Hoài Thành, chuyên dùng thi thể của cao thủ để nghiên cứu, bây giờ đã tạo ra mấy cái xác sống Siêu Phàm Cảnh rồi.

Sau khi rời khỏi chỗ Dương Thanh, Mục Xung triệu tập một nhóm cao thủ của Mục phủ.

“Không ngờ tên khốn Dương Thanh này lại lén hợp tác với cao thủ của Tống Thành sau lưng chúng ta, định giúp Tống Thành nắm giữ phủ Hoài Thành, chúng ta không thể đồng ý, phủ Hoài Thành chỉ có thể thuộc về chúng ta!”

Mục Xung hùng hổ nói, nghiến răng nghiến lợi: “Bây giờ là lúc Mục phủ nguy hiểm nhất, chúng ta không thể để mặc một người ngoài làm loạn ở Mục phủ được. Chúng ta phải đoàn kết, không thể để một người ngoài trở thành chủ nhân của Mục phủ chúng ta”.

Nghe thấy Mục Xung nói thế, những người khác đều nhìn nhau, cũng không có ai đáp lời ông †a ngay cả.

“Cậu Mục, trước khi đi, thành chủ đã giao Mục phủ cho kiếm khách Ảnh Tử, kiếm khách Ảnh Tử lại giao Mục phủ cho Dương Thanh trước khi đi, chúng ta đối đầu với Dương Thanh, không tốt lắm đâu nhỉ?”

Lúc này, một ông lão Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ nhìn về phía Mục Xung, nói.

Mục Xung nhíu mày, nói với vẻ không vui: “Nếu không do Dương Thanh, sao Mục phủ chúng ta lại phải đối mặt với nguy hiểm ngày hôm nay chứ? Hơn nữa, bố tôi đã giao Mục phủ cho kiếm khách Ảnh Tử, nếu kiếm khách Ảnh Tử muốn hợp tác với Tống Thành, nhường phủ Hoài Thành lại, †ôi sẽ không có ý kiến”.

“Nhưng bố tôi cũng không nói sẽ giao Mục phủ cho Dương Thanh, cậu ta dựa vào đâu để bàn chuyện hợp tác với người của Tống Thành mà không thương lượng với chúng ta, còn định nhường phủ Hoài Thành vốn nên thuộc về chúng †a cho họ chứ?”

Nghe thấy thế, người kia không nói gì nữa.

Mục Xung nhìn quanh, lạnh lùng nói: “Sao thế? Chảng lẽ mọi người đã quên tổn thất khổng lồ mà Dương Thanh mang đến cho Mục phủ à?”

“Cậu Mục, cậu nói không sai, nếu Dương Thanh không mang phiền phức đến cho Mục phủ chúng ta, sao Mục phủ chúng ta lại phải đứng trước tai hoạ ngập đầu chứ?”

Một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ nghiến răng nghiến lợi: Dương Thanh là cái thá gì? Chỉ với chút thực lực của cậu ta có thể đại diện cho Mục phủ chúng ta chắc?”

“Cậu Mục, cho dù cậu định làm gì, tôi vẫn ủng hộ cậu!”

“Cậu Mục, tôi cũng ủng hộ cậu!”

Trong lúc nhất thời, cả đám cao thủ của Mục phủ thi nhau lên tiếng, tỏ ý ủng hộ Mục Xung.

Họ đều hiểu, tuy Dương Thanh rất mạnh nhưng vấn là người ngoài, Mục Xung là con trai Mục thành chủ, chỉ ông ta có hy vọng trở thành thành chủ Mục phủ mới nhất.

Mục Xung hết sức hài lòng trước câu trả lời của đám người, bèn ngạo nghẽ nói: “Tốt lắm, nếu tất cả mọi người đã ủng hộ tôi, vậy chúng ta không thể thỏa hiệp trước bất cứ ai được, đừng ai hòng quyết định thay chúng tai”

“Cậu Mục, tiếp theo chúng ta nên làm gì?”

Một cao thủ Mục phủ chợt hỏi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK