Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2577:

 

Đường Bác thấy Đường Đức Vũ suy tư hồi lâu không nhắc gì đến mình, bèn chủ động lên tiếng.

 

Lúc này Đường Đức Vũ mới nhìn sang phía Đường Bác: “Con nói xem!”

 

“Con cho rằng lần này Hoàng tộc họ Diệp không phải cố ý thử lòng mà thật sự đang đứng trước nguy cơ diệt tộc. Trước đó bố cũng tới Yến Đô, bố đã nói rồi đấy, ngay cả Diệp Hoàng cũng đã chết ở Yến Đô, còn hai vị mang tiếng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh như Diệp Lâm với Lưu lão quái đều phải chạy trốn khỏi Yến Đô đó thôi”.

 

“Mặc dù không ai tiết lộ rõ trên đỉnh Yến Sơn ở Yến Đô hôm đó đã xảy ra chuyện gì mà khiến cho hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh phải bỏ chạy trối chết, nhưng có thể khẳng định một điều, bọn họ nhất định đã sợ chết khiếp mới có thể làm ra hành vi mất mặt như thế”.

 

“Lúc đó, trên đỉnh Yến Sơn, đối thủ của bọn họ là Dương Thanh của Yến Đô, vậy có nghĩa là bọn họ chạy trốn là vì sợ Dương Thanh”.

 

“Con nghe nói, bố nuôi của Dương Thanh cũng đã chết trong trận chiến ấy, ngày hôm nay là ngày thứ tám sau cuộc đại chiến, nếu tính như vậy thì hôm qua chính là cúng tuần đầu của bố nuôi Dương Thanh, hôm nay Hoàng tộc họ Diệp lại xảy ra chuyện lớn như vậy, chứng tỏ Dương Thanh cố ý chờ qua lễ cúng tuần đầu của bố nuôi rồi mới tới Hoàng tộc họ Diệp”.

 

“Một người có thể khiến cho hai cao thủ Siêu Phàm Cảnh sợ vỡ mật, nay lại dám đích thân tới Hoàng thành Diệp để báo thù, nhất định phải có năm chắc phần tháng, huống chi, Hoàng tộc họ Diệp ngày nay chỉ có mình Diệp Lâm là cao thủ Siêu Phàm Cảnh”.

 

“Cho nên con cho rằng, chúng ta nên từ bỏ Hoàng tộc họ Diệp, chưa biết chừng như thế còn có thể tránh được kiếp nạn này!”

 

Đường Bác có vẻ nắm cực rõ những chuyện đã phát sinh trên đỉnh Yến Sơn một tuần trước, hiển nhiên ông ta đã bỏ khá nhiều tâm huyết mới có thể nói ra những lời chân thành như vậy.

 

“Ha ha, anh cả, có phải anh đang quá đề cao tay Dương Thanh kia rồi không? Nghe nói cậu ta còn chưa tới ba mươi, cái tuổi này chính là tuổi dễ kích động nhất, dù Hoàng tộc họ Diệp thật sự triệu tập sức người để đối phó cậu ta thì chỉ cần cậu ta thực sự dám bước chân tới lãnh địa của Hoàng tộc họ Diệp, cậu ta chỉ có một con đường chết mà thôi!”

 

Đường Hải cười ha hả, nói.

 

Đường Chấn cũng nói: ‘Anh cả, bọn tôi biết anh vẫn luôn không đồng ý để Ức Nhu kết hôn với Diệp Thiên Minh của Hoàng tộc họ Diệp, nhưng anh phải hiểu rằng, bố đưa ra quyết định như vậy chính là một lời công nhận với Ức Nhu. Trên thế giới này, có bao nhiêu thiếu nữ muốn bước chân vào Hoàng tộc họ Diệp mà còn chẳng được, anh hẳn nên trân trọng cơ hội này, đợi khi Ức Nhu làm con dâu của Hoàng tộc họ Diệp rồi thì mối quan hệ giữa nhà chúng ta và Hoàng tộc họ Diệp mới được vững chắc”.

 

Đường Bác không để ý đến hai người em trai, ông ta tiếp tục nhìn thẳng vào mắt Đường Đức Vũ, nghiêm nghị nói: “Thưa bố, Ức Nhu là con gái nhà họ Đường ta, để con bé vào làm dâu Hoàng tộc họ Diệp đúng là lựa chọn tốt nhất dành cho nó, con hoàn toàn không phải vì phản đối chuyện này nên mới có ý từ chối trợ giúp Hoàng tộc họ Diệp, con thật lòng suy tính cho gia tộc ta, xin bố hãy cân nhắc lại!”

 

Đường Đức Vũ rơi vào trầm tư, thực ra, sâu trong nội tâm, lão ta cũng có ý phản kháng chuyện trợ giúp Hoàng tộc họ Diệp, nhưng nhà họ Đường này đã tồn tại mấy trăm năm ở Hoàng thành Diệp, mấy trăm năm qua, Hoàng tộc họ Diệp luôn là gia tộc thống trị Hoàng thành này.

 

Tuy lần này dường như Hoàng tộc họ Diệp đang gặp phải một phiền toái cực lớn, thậm chí còn có nguy cơ bị hủy diệt, nhưng lão ta vẫn không thực sự muốn ruồng bỏ Hoàng tộc họ Diệp.

 

Sau một hồi trầm mặc, Đường Đức Vũ đảo mắt nhìn qua ba người con, lên tiếng: “Đường Bác nói không phải không có lý. Nhưng rốt cuộc nơi này vấn là Hoàng thành Diệp, chúng ta không dám, mà cũng không thể liều lĩnh đặt cược. Nếu Diệp Lâm triệu tập cao thủ các tộc tới Hoàng tộc họ Diệp trợ giúp, chúng ta chỉ có thể hành động theo lệnh mà thôi”.

 

Đường Đức Vũ nói vậy có nghĩa là đã hạ quyết định sau cùng, mặc dù có hơi thất vọng nhưng Đường Bác cũng hiểu được suy tính của bố mình, ông ta không nói gì thêm nữa.

 

“Ba anh em các con hãy triệu tập các cao thủ Thần Cảnh của gia tộc ta, cùng bố tới Hoàng tộc họ Diệp!”, Đường Đức Vũ ra lệnh, ba anh em lập tức vâng lời, rời đi.

 

Tin chủ gia tộc triệu tập cao thủ Thần Cảnh nhanh chóng truyền khắp gia tộc họ Đường, Đường Ức Nhu vội tới tìm Đường Bác.

 

“Bố, nhà họ Đường ta thực sự tính đến giúp đỡ Hoàng tộc họ Diệp ạ?”, Đường Ức Nhu hỏi thăm, vẻ rất không cam tâm.

 

Cô ta rất phản cảm với Hoàng tộc họ Diệp, nhất là sau khi Hoàng tộc họ Diệp muốn làm thông gia với nhà họ Đường, ấn tượng về Hoàng tộc họ Diệp trong lòng cô ta càng thêm xấu xí cực điểm.

 

Đường Bác gật đầu: “Ông nội con đã có lệnh, mọi người đành phải tuân theo mà làm việc thôi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK