Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Dương Thanh cau mày nói: “Vậy thì ít nhất cũng phải mất hai mươi tiếng mới có thể kết thúc cuộc đấu võ”.

Vương Chiến gật đầu: “Tôi cứ cảm thấy cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô lần này có vấn đề gì đó, nhưng lại không nói rõ ra được”.

Đến cả Vương Chiến cũng ý thức được vấn đề sao?
Xem ra Thượng Quan Nhu nói đúng, cuộc đấu võ hôm nay chính là một cái bẫy.

Rốt cuộc là kẻ nào dám mời toàn bộ cao thủ hàng đầu Chiêu Châu tới đấu võ?
Nếu mục đích của đối phương không phải muốn chọn ra Vương của Yến Đô, vậy thì là vì cái gì?
Dương Thanh vô thức nhìn sang Thượng Quan Nhu.

Lúc này cô ta đang nhàm chán nghịch điện thoại, dường như không hề hứng thú với cuộc đấu võ trước mặt.

Không chỉ cô ta, cao thủ của bốn Hoàng tộc cũng không thèm xem xấu võ.

Thậm chí đến cả cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ và Vương Cảnh đỉnh phong cũng không xem đấu võ.

Ngay khi Dương Thanh đang nghi ngờ, một bóng người trẻ tuổi chợt bước tới.

“Chào anh Thanh, tôi là Diệp Xung của Hoàng tộc họ Diệp”.


Anh ta mặc bộ quần áo sang trọng, nhìn là biết thuộc dòng chính của Hoàng tộc.

Lúc này, anh ta đang tươi cười giơ tay với Dương Thanh.

Dương Thanh lạnh lùng nhìn Diệp Xung, tuy không biết đối phương có ý đồ gì nhưng vẫn đồng ý bắt tay.

“Không biết điện hạ tìm tôi có chuyện gì?”
Anh lạnh nhạt hỏi.

Vừa rồi Vương Chiến đã giới thiệu các nhân vật quan trong của bốn Hoàng tộc với anh.

Diệp Xung là người có thiên phú võ thuật mạnh nhất đời thứ ba của Hoàng tộc họ Diệp.

Bố của anh ta còn mạnh hơn, mới năm mươi tuổi đã đột phá Thần Cảnh hậu kỳ, được chọn làm người thừa kế của Hoàng tộc họ Diệp.

Có thể đoán được địa vị của Diệp Xung trong gia tộc rất cao.

Anh ta hai mươi tám tuổi, bằng tuổi Dương Thanh, có thực lực bán bộ Thần Cảnh.

Dù là Dương Thanh cũng chưa gặp được mấy người đạt được bán bộ Thần Cảnh trước năm ba mươi tuổi.


“Tôi tin anh cũng cảm nhận được, cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô hôm nay rất kỳ lạ”.


Diệp Xung bình tĩnh nói: “Tôi có cảm giác nó giống đại hội lựa chọn cao thủ võ thuật để dâng cho người khác hơn”.

Nghe vậy, Dương Thanh rất ngạc nhiên, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi: “Lựa chọn cao thủ cho người khác? Ý của điện hạ là có người dùng cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô này làm vỏ bọc, tập hợp tất cả cao thủ trên Vương Cảnh ở đây thật ra là để chọn người có thiên phú võ thuật xuất chúng sao?”
Diệp Xung gật đầu, sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng: “Đương nhiên đây chỉ là suy đoán cá nhân của tôi.

Chân tướng là gì tôi cũng không rỡ”.

“Không biết anh có biết được gì không?”
Diệp Xung là người đứng đầu đời thứ ba của Hoàng tộc họ Diệp, thế nhưng thái độ bình dị gần gũi khiến người ta không có cảm giác xa lạ với anh ta.

Dương Thanh đáp: “Tôi cũng nghe người ta nói đây là một cái bẫy”.

.

Ngôn Tình Hay
“Bẫy?”
Diệp Xung nhíu mày: “Xem ra đây đúng là một cái bãy.

Nhưng rốt cuộc là kẻ nào dám lợi dụng cả người của Hoàng tộc?”
Rõ ràng anh ta cũng chẳng biết được bao nhiêu, chỉ tự suy đoán có người muốn mượn cuộc đấu võ lần này để chọn ra một vài cao thủ có thiên phú hơn người.

Nhưng như vậy đã đủ khiến Dương Thanh phải giật mình kinh hãi..

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK