Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Hai cao thủ có thực lực ngang ngửa Siêu Phàm Cảnh đồng thời lao về phía đối phương, tất cả chỉ xảy ra trong chớp mắt.

      "Ầm!"  
      Dương Thanh và Hoa Anh Kiệt va chạm vào nhau.

      Đột nhiên sóng năng lượng mang tính hủy diệt lan ra từng gợn sóng như tảng đá rơi ầm xuống biển, lan ra bốn phương tám hướng.

      "Uỳnh uỳnh uỳnh!"  
      Mấy căn nhà không người xung quanh võ quán Yến Đô nháy mắt sụp đổ.

      Mặt đất rung chuyển dữ dội như đang có một trận động đất.

      "Đây...!Đây chính là thực lực của cao thủ Siêu Phàm Cảnh ư?"  
      Các cao thủ Thần Cảnh đứng ngoài hàng kilomet nhưng vẫn bị sức mạnh kinh khủng này ép lùi lại mấy bước, ai nấy đều bàng hoàng.

      Mã Siêu siết chặt nắm đấm, trong mắt đầy vẻ lo âu.

      Sóng năng lượng khủng bố này đủ để chứng minh tình hình cuộc chiến kịch liệt đến thế nào mới tạo ra cơn động đất lớn như vậy.

      Cuộc chiến càng kịch liệt chứng tỏ tình cảnh của Dương Thanh càng nguy hiểm.

      Nếu có thể đến gần trung tâm chiến trường thì Mã Siêu đã xông vào từ lâu.

      Giờ đây, nơi giao chiến của hai người bụi mù tung bay, không thể thấy được bất cứ cái gì.

      Ở trung tâm chiến trường, Dương Thanh nằm trên đống hoang tàn, toàn thân tắm trong máu, cảnh tượng thê thảm không nỡ nhìn, máu liên tục trào ra khỏi miệng.


      Anh cảm giác mình đang dần mất đi ý thức.

      Không một ai biết đã có chuyện gì xảy ra sau khi Dương Thanh và Hoa Anh Kiệt va chạm vào nhau, chỉ có bản thân anh biết được cú va chạm ấy mạnh đến thế nào.

      Đòn công kích mạnh nhất của anh rơi vào trên người Hoa Anh Kiệt, đồng thời anh cũng bị đòn tấn công của lão ta đánh trúng, hai người bị đẩy lùi về phía sau mấy chục mét cùng một lúc.

      Dương Thanh không biết liệu Hoa Anh Kiệt có còn sống hay không, có thể đứng lên lần nữa hay không.

      Anh chỉ biết nếu lão ta còn đứng lên được thì đón chờ mình chính là cái chết!  
      Gió thoảng qua, cát bụi xung quanh bị thổi tan.

      Dương Thanh không cảm nhận được hơi thở của Hoa Anh Kiệt, cứ như đòn công kích vừa rồi đã khiến cho lão ta tan biến vậy.

      Nhưng anh hiểu rõ Hoa Anh Kiệt không thể nào hóa thành bụi phấn chỉ với cú tấn công vừa rồi được.

      Dù đã chết thì ít ra cũng phải còn thi thể.

      Nhưng Dương Thanh chờ thật lâu cũng không thấy lão ta xuất hiện.

      Chẳng lẽ chết thật rồi?  
      Dương Thanh muốn đứng dậy để tìm kiếm Hoa Anh Kiệt nhưng toàn thân đều bị thương quá nặng, không đứng lên nổi.

      Không chỉ thế, anh đang dần mất đi ý thức.

      "Anh Thanh!"  
      Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.


      Mí mắt càng ngày càng nặng, Dương Thanh chậm rãi nhắm mắt, hôn mê bất tỉnh.

      Mã Siêu chạy đến, thấy anh nằm trong vũng máu, thương tích khắp người thì nước mắt rơi như mưa.

      "Anh Thanh, tỉnh lại đi, anh hãy tỉnh lại đi, đừng làm em sợ mà, làm ơn đừng dọa em!"  
      Mã Siêu khóc, nước mắt rơi tí tách xuống đất.

      Đi theo Dương Thanh lâu như vậy, chưa bao giờ anh ta thấy có lần nào anh bị thương nặng thế này.

      Thượng Quan Nhu và Đoàn Vô Nhai chạy đến, cũng sững sờ khi nhìn thấy Dương Thanh.

      "Vừa rồi có chuyện gì xảy ra vậy? Sao cậu Thanh lại bị thương nặng thế này? Hoa Anh Kiệt đâu?"  
      Đoàn Vô Nhai rất nghi hoặc, trên mặt đầy vẻ lo lắng.

      Thượng Quan Nhu cắn chặt đôi môi đỏ mọng, không do dự lấy một cái lọ sứ ra đưa cho Mã Siêu, nói: "Đây là thuốc chữa thương cao cấp nhất của Hoàng tộc họ Thượng Quan, chúng tôi lấy được từ gia tộc Cổ Võ".

      "Nếu như cậu tin tôi thì cho cậu Thanh uống nó đi!"  
      Thấy hành động này của cô ta, sắc mặt của hai cao thủ Thần Cảnh sau lưng đều thay đổi: "Cô chủ!"  
      "Thưa cô chủ, Hoàng tộc họ Thượng Quan phải trả một cái giá rất đắt mới lấy được thuốc chữa thương cao cấp này từ gia tộc Cổ Võ, toàn bộ gia tộc chỉ có một viên thôi!"  
      "Chủ Hoàng tộc cho cô để dùng vào thời điểm nguy cấp cơ mà!"  
      "Đúng đấy, cô chủ, xin cô hãy nghĩ lại!"  
      Hai cao thủ Thần Cảnh vội lên tiếng ngăn cản.

      "Câm miệng!"  

      Thượng Quan Nhu giận dữ quát, hai mắt đỏ hoe: "Cái mạng này của tôi là do cậu Thanh cứu, cho cậu ấy một viên thuốc thì có làm sao?"  
      Thượng Quan Nhu biết ơn Dương Thanh từ tận đáy lòng.

Khi người của Hoàng tộc họ Diệp muốn giết cô ta, Dương Thanh đã ném một cục đá đánh chết kẻ đó trong khi đang giao chiến kịch liệt nên cô ta mới còn sống đến bây giờ.

      Ngoài ơn cứu mạng, Thượng Quan Nhu còn kính nể Dương Thanh.

Một thiên tài võ thuật trẻ hơn cô ta hai tuổi không thể chết như vậy được.

      Thấy Thượng Quan Nhu lấy thuốc ra, Đoàn Vô Nhai cũng ngạc nhiên.

      Hai cao thủ Hoàng tộc họ Thượng Quan nghe cô ta nói vậy thì không dám cản trở nữa.

      Mã Siêu nhìn Thượng Quan Nhu thật sâu, không do dự nhận lấy thuốc và đút cho Dương Thanh.

      Long Khoa và Diệp Xung đã chạy tới.

Hoa Anh Kiệt biến mất, Dương Thanh thì không rõ sống chết, cơ hội sống sót của bọn họ đây rồi.

      Long Khoa và Diệp Xung cực kỳ vui sướng, theo lý mà nói thì Dương Thanh chính là quán quân cuộc đấu võ giành ngôi Vương của Yến Đô, dù sao thì Hoa Anh Kiệt đã bị anh loại bỏ ngay từ ban đầu.

      Trong trận chiến cuối cùng này, Hoa Anh Kiệt sau khi bị loại trừ khỏi vòng quyết chiến mới bùng nổ sức mạnh đánh một trận với Dương Thanh.

      Dù vậy, Dương Thanh vẫn được tính là người chiến thắng.

      Nhưng bây giờ, quán quân này có thể sống sót được hay không vẫn còn là ẩn số.

      "Chúng ta đi!"  
      Long Khoa không nán lại cũng không dám nói gì thêm, mang cao thủ Thần Cảnh còn sót lại của Hoàng tộc họ Long rời khỏi đây.

      Diệp Xung cũng vội vàng đi theo.


      Lần này không ai cản trở, tình trạng của Dương Thanh đang rất nguy kịch, bọn họ đều lo lắng cho anh.

      Hai mươi phút sau, Mã Siêu mang Dương Thanh đến phòng khám Ái Dân trong Thành Cửu Châu, lúc này họ chỉ có thể đặt niềm tin vào Phùng Tiểu Uyển.

      "Anh Thanh!"  
      Nhìn thấy Dương Thanh như tắm trong máu, Phùng Tiểu Uyển bật khóc: "Anh Thanh, sao lại thế này?"  
      "Tiểu Uyển, em cứu anh Thanh với, anh ấy tuyệt đối không thể có mệnh hệ gì được!"  
      Mã Siêu van nài.

      Phùng Tiểu Uyển lau nước mắt, không dám lãng phí thời gian, lập tức bắt tay vào việc chữa trị cho Dương Thanh.

      Tạm thời Mã Siêu chưa dám nói chuyện Vương Chiến đã bị giết hại cho cô ta biết.

      Trong khoảng thời gian vừa qua, Vương Chiến luôn ở phòng khám Ái Dân, đối xử với Phùng Tiểu Uyển rất tốt, hai người thân thiết với nhau không khác gì ông cháu ruột thịt.

      Hiện giờ Dương Thanh lâm vào trạng thái nguy kịch thế này đã là một cú đả kích cho Phùng Tiểu Uyển, nếu để cô ta biết Vương Chiến kính yêu của mình đã chết thì không biết liệu có thể chịu đựng nổi hay không.

      Mã Siêu đứng ngoài phòng khám Ái Dân trông chừng, Đoàn Vô Nhai và Thượng Quan Nhu cũng đứng ở hai bên, họ không mong Dương Thanh gặp chuyện chút nào.

      "Hai người đừng lo, cậu Thanh nhất định sẽ không sao đâu!"  
      Đoàn Vô Nhai nhìn Thượng Quan Nhu và Mã Siêu, nói một cách đầy kiên định.

      Thượng Quan Nhu gật đầu thật mạnh, hai mắt đỏ hoe: "Cậu Thanh đã uống thuốc thần mà ông nội tôi lấy được từ gia tộc Cổ Võ rồi.

Loại thuốc chữa thương này vô cùng quan trọng với họ, nghe nói mang lại tác dụng rất lớn kể cả khi người dùng là cao thủ Siêu Phàm Cảnh".

      "Mã Siêu, sao
.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK