Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3154:

“Trừ khi ngày nào đó, cậu bị người ta gi3t chết, liên hệ giữa con dao găm này và cậu biến mất thì nó mới bị các cao thủ khác lấy được, đương nhiên, cho dù như thế, chưa biết đối phương có luyện hóa được nó hay không”.

Nghe thấy Mục thành chủ nói thế, Dương Thanh có cảm giác như vừa bước vào một thế giới võ thuật hoàn toàn mới.

Anh vấn luôn không hiểu tại sao dao găm linh khí trong tay mình có thể phát huy sức mạnh khổng lồ như thế, cũng không biết tại sao con dao có vẻ bình thường này lại là linh khí.

Nhưng sau khi nghe Mục thành chủ nói, anh đã hiểu ra rất nhiều.

Mục thành chủ nói tiếp: “Tôi định mượn dao găm của cậu một lát, với thực lực của tôi, nếu có linh khí, cho dù Dược Vương tới thì cũng không phải đối thủ của tôi”.

“Nhưng không ngờ con dao găm này đã bị cậu luyện hóa, nên tôi cũng không thể dùng nó được”.

Dương Thanh hỏi: “Tôi nghe nói kiếm của kiếm khách Ảnh Tử bên cạnh ông cũng là linh khí đúng không?”

Mục thành chủ gật đầu, nói với vẻ cay đẳng: “Nhưng cũng giống cậu, thanh kiếm đó đã bị ông ấy luyện hóa, trên đời này, trừ ông ấy ra, không ai có thể kiểm soát thanh kiếm đó được”.

Nghe thấy thế, Dương Thanh càng lo lắng hơn.

Xem ra chỉ có thể để Tiểu Uyển dùng thuật châm cứu tăng thực lực của kiếm khách Ảnh Tử lên, bằng không Mục phủ sẽ gặp nguy hiểm. Nếu Mục phủ có chuyện thì họ cũng gặp chuyện theo mất.

“Nhưng cậu cứ yên tâm, cho dù tôi không có linh khí, nếu Dược Vương dám đến, tôi cũng sẽ khiến ông ta có đi mà không có về”.

Trong mắt Mục thành chủ lóe lên ánh sáng sắc bén, ông ta lạnh lùng nói: “Nếu thành chủ Hoài Thành không núp trong bóng tối thì thôi, còn nếu ông ta định âm thầm đánh lén tôi, chắc chắn tôi sẽ khiến ông ta hối hận!”

Lúc này, quanh người Mục thành chủ tràn ngập sát khí, nét mặt cũng trở nên dữ tợn.

Dương Thanh thầm kinh ngạc, xem ra Mục thành chủ cũng đã có cách đối phó với Dược Vương.

Dương Thanh thoáng do dự rồi vẫn nói: “Mục thành chủ, Tiểu Uyển biết một cách châm cứu, có thể tăng thực lực của người luyện võ trong thời gian ngắn, cho dù là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh, một khi được châm cứu như vậy, thực lực cũng sẽ tăng một cảnh giới”.

“Ð2”

Trong mắt Mục thành chủ có thêm vẻ kinh ngạc, ông lão hỏi: “Tiểu Uyển có cả thuật châm cứu mạnh mẽ như thế à?”

Dương Thanh gật đầu: “Nhưng ông đã là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, cho dù Tiểu Uyển châm cứu cho ông thì cũng không thể tăng thực lực của ông lên được”.

Mục thành chủ lập tức im lặng, một lúc lâu sau mới nói: “Cứ yên tâm, phủ Hoài Thành không làm gì được Mục phủ đâu, các cậu cứ yên tâm ở lại Mục phủ, có gì thì tôi sẽ gánh hết”.

Dương Thanh thoáng sững sờ, anh định giúp kiếm khách Ảnh Tử tăng thực lực lên nhờ thuật châm cứu của Tiểu Uyển, nhưng nghe ý của Mục thành chủ thì không cần à?

Nếu Mục thành chủ đã không nhắc đến, anh cũng không tiện nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi đứng dậy: “Nếu vậy thì tôi về trước, nếu ông cần tôi thì cứ nói với tôi một câu”.

Mục thành chủ gật nhẹ đầu: “Ừ, cậu đi đi!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK