Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3265:

Người anh đã đầm đìa mồ hôi, cơ thể khom xuống, đầu gối cũng cong, nhưng anh vẫn cố găng không quỳ.

Dương Thanh nhìn chằm chằm vào ông Hà đang bước từng bước về phía mình, trong mắt tràn ngập sự tức giận, không hề che giấu sát khí mãnh liệt với ông Hà.

Anh muốn khác ghi khuôn mặt này trong lòng, một khi có cơ hội sống sót, anh cam đoan một ngày nào đó, anh sẽ trả đối phương gấp bội mối nhục ngày hôm nay.

“Chỉ cần cậu quỳ xuống, tôi sẽ để cậu đi!”

Rốt cuộc ông Hà cũng tới trước mặt Dương Thanh, lão ta nói.

Dương Thanh bỗng bật cười, điệu cười vô cùng dữ tợn, ngay cả ông Hà cũng cảm thấy sởn gai ốc.

“Ông già nên lú lẫn à? Hay điếc đây?”

Dương Thanh nhe răng cười: “Hồi nấy tôi đã nói, không bao giờ có chuyện tôi quỳ đâu, trừ khi tôi chết!”

“Có giỏi thì ông giết tôi đi! Ông là cao thủ Thiên Cảnh, nếu muốn giết tôi, chẳng phải là chuyện dễ như bỡn à?”

“Tới giết tôi đi! Ông đây không sợ ông!”

Khi nói câu cuối cùng, anh gần như quát lên, nhìn chằm chăm vào ông Hà bằng đôi mắt đỏ ngầu.

Trong mắt ông Hà lóe lên ánh sáng sắc bén, lão ta lạnh lùng nói: “Nếu vậy, tôi đành đưa cậu đi!

Sau khi đến nhà họ Khương, tôi hy vọng cậu vẫn cứng cỏi như bây giờ đấy!”

Lão ta nói rồi bỗng vươn tay ra, chộp lấy tay Dương Thanh.

Dương Thanh không thể ngăn cản nổi, bị ông Hà ném qua vai tới trước mặt Khương Nham.

“Phụt!”

Khi rơi xuống đất, Dương Thanh hộc máu.

“Ha ha ha hai”

Khương Nham giãm lên người Dương Thanh, cười lớn: “Ê nhãi, chẳng phải hồi nãy mày hống hách lắm à? Không ngờ mày cũng dám ngông cuồng như thế trước mặt cao thủ Thiên Cảnh, bây giờ tiếp tục đi!”

Dương Thanh ngẩng đầu, nhìn Khương Nham, bỗng mỉm cười.

Khóe miệng anh toàn máu tươi, nụ cười này khiến Khương Nham có linh cảm xấu.

“Phụt!”

Dương Thanh bỗng phun máu, hai cây kiếm máu lập tức đâm trúng mắt Khương Nham.

Không ai ngờ đã đến lúc này rồi, Dương Thanh vần dám ra tay với Khương Nham.

Khương Nham cũng quên Dương Thanh đã tu luyện được sức mạnh nguyên tố Thủy.

Trước kia Dương Thanh chỉ dùng sức mạnh nguyên tố Thủy để ngưng tụ nước thành đủ hình dáng, hôm nay là lần đầu tiên anh biến máu thành kiếm.

JĂ.

Kiếm máu đâm vào mắt Khương Nham, ngay sau đó, tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp Mục phủ.

“Á… Mắt tôi! Mắt tôi! Ông Hà, giết nó cho tôi, giết nó, a…”

Khương Nham ôm mắt mình, rú lên.

Ông Hà cũng không ngờ Dương Thanh lại phun ra kiếm máu.

Thấy Khương Nham bị đâm mù mắt, trên mặt lão ta xuất hiện vẻ tức giận.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK