Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3817

Những bộ xương vẫn ở đó thì xem như còn tồn tại, còn nếu chúng biến mất thì xem như hoàn toàn tan biến khỏi thế giới này.

Dương Thanh nhìn xương trắng đầy đất, khó chịu không nói nên lời.

Chắc chắn trận chiến năm đó rất dữ dội nhỉ?

Chỉ riêng xương của cao thủ hàng đầu ở đây đã nhiều lắm rồi, chứ chưa cần bàn đến việc xương của những người không phải cao thủ hàng đầu đã tan biến.

“Ngu xuẩn!”

Ma Thần tức giận quát, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Cậu có biết nếu số linh khí này cắm trên người họ, họ sẽ vĩnh viễn không được siêu thoát không? Chỉ khi giúp họ hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này thì họ mới được giải thoát”.

Dương Thanh hỏi: “Thật à?”

Ma Thần tức giận nói: “Tin hay không tùy cậu!”

Đúng lúc này, thanh kiếm mà anh vừa rút bỗng hóa thành một luồng sáng, chui vào người anh.

Anh lập tức giật mình, định tìm luồng sáng kia nhưng nó đã hoàn toàn biến mất.

Nhưng anh bỗng cảm thấy trong người mình có thêm một sức mạnh vô cùng kỳ diệu.

Tuy anh không rõ sức mạnh này là gì, nhưng có thể cảm nhận được, nó khiến anh vô cùng dễ chịu, hình như cũng giúp cảnh giới anh tăng lên.

Xem ra Ma Thần không lừa anh.

Nghĩ tới đây, Dương Thanh không do dự nữa, vội tới trước bộ xương khác.

Mỗi khi đến trước bộ xương nào, anh sẽ vái lạy thật thấp trước rồi mới rút linh khí trên xương ra.

Cũng như thanh kiếm mà anh rút khỏi bộ xương đầu tiên, mỗi khi anh rút linh khí ra, linh khí sẽ hóa thành một luồng sáng rồi chui vào người anh.

Anh rút càng nhiều linh khí, luồng sáng tiến vào người anh cũng ngày càng nhiều.

Ma Thần đã khiếp sợ tột độ, lão ta nhìn từng luồng sáng tiến vào người Dương Thanh, thầm nghĩ: “Rốt cuộc cậu ta là ai? Tại sao người của ba tộc Nhân – Thần – Ma đều không phản kháng cậu ta?”

Nhưng Dương Thanh cũng không biết suy nghĩ của Ma Thần, vẫn miệt mài rút linh khí ra khỏi các bộ xương, điều khiến anh thấy đáng tiếc chính là sau khi bị rút ra, những linh khí này nhanh chóng hóa thành luồng sáng rồi chui vào người anh.

Nhiều linh khí như thế, cầm đại vài món ra ngoài cũng là linh khí cấp cao hàng đầu, đáng tiếc, quá đáng tiếc!

Anh không biết rằng sau khi hóa thành luồng sáng rồi tiến vào người anh, những linh khí này sẽ mang đến niềm vui bất ngờ sau này.

Chẳng biết bao lâu sau, rốt cuộc anh cũng rút hết linh khí trên các bộ xương, chỉ còn bộ xương trong biển lửa giữa vùng đất mai táng thần.

Giữa biển lửa có ba bộ xương, trên mỗi bộ đều cắm một món linh khí.

Tuy đã bao năm trôi qua, nhưng Dương Thanh vẫn cảm nhận được áp lực mạnh mẽ từ những linh khí này.

Không riêng gì áp lực từ linh khí, ba bộ xương này cũng khác hẳn với những bộ xương trước đó, tản ra khí thế vô cùng hùng mạnh.

Thậm chí Dương Thanh còn nghi ngờ, đây không phải ba bộ xương trắng, mà là ba cao thủ hàng đầu vẫn đang sống sờ sờ.

“Tới đây!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK