Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3208:

Black Doetor cười bảo: “Đúng vậy! Có điều tôi tới hơi trễ một chút, thành chủ sẽ không trách tôi chứ?”

Lúc này, ba tên cao thủ đuổi giết thành chủ Hoài Thành cũng đã tới nơi.

Ngay thời khắc phủ Hoài Thành chuẩn bị có sự thay đổi lớn, tại một biệt viện nhỏ thanh tĩnh bên trong Mục phủ tại Thiện Thành.

Dương Thanh nằm trên giường bệnh, toàn thân quấn đầy băng gạc, máu tươi đã nhuộm đỏ cả băng gạc rồi.

Hoài Lam và Phùng Tiểu Uyển vẫn luôn canh giữ bên cạnh Dương Thanh.

“Dương Thanh sao rồi?”

Đúng lúc này, Mục thành chủ đã trở lại, bèn tới thăm Dương Thanh ngay, thấy anh bị quấn băng kín người như xác ướp, ông lão kinh ngạc hỏi.

Ông lão biết vết thương của Dương Thanh vô cùng nghiêm trọng, nhưng lại không ngờ đã nặng đến tình trạng này.

Mắt Phùng Tiểu Uyển đã sưng đỏ, nhìn Mục thành chủ, nói: “Vết thương của anh Thanh nghiêm trọng hơn chúng cháu tưởng, nhất là cánh tay phải của anh ấy, trong vòng ba ngày, nếu không thể dừng chuyển biến xấu thì sẽ phải tiến hành cưa tay”.

Nghe vậy, Mục thành chủ kinh sợ tái mặt: “Nghiêm trọng đến nông nỗi đó sao?”

Phùng Tiểu Uyển gật đầu, sắc mặt vô cùng bi thương.

Hoài Lam cũng nghẹn ngào nói với Mục thành chủ: “Mục thành chủ, hiện anh Thanh đã ra nông nỗi này, ông sẽ không có ý đuổi chúng tôi rời khỏi đây chứ?”

Mục thành chủ vội nói ngay: “Yên tâm, chỉ cần Mục phủ còn, tôi sẽ không để cậu ấy gặp chuyện gì”.

Nghe Mục thành chủ khẳng định như vậy, Hoài Lam vội nói lời cảm ơn: “Cảm ơn Mục thành chủ!”

Mục thành chủ khế gật đầu, lại lo âu nhìn Dương Thanh một cái rồi nói với Phùng Tiểu Uyển: “Mục phủ tuy cũng có chút thuốc tốt chữa thương đấy, nhưng hẳn cũng không vừa ý cháu được”.

“Hiện giờ Dương Thanh bị thương nặng như thế, ông cũng không biết phải giúp cậu ấy bằng cách nào, chắc hẳn cháu sẽ cần một ít dược liệu để chữa bệnh, bất kể thiếu cái gì, cháu cứ việc nói ra, ông sẽ dốc hết sức chuẩn bị đầy đủ cho cháu”.

Phùng Tiểu Uyển gật đầu, nghẹn ngào nói: “Cảm ơn ông Mục ạ, tạm thời cháu chưa cần thêm gì, nếu sau có gì cần, cháu nhất định sẽ đến làm phiền ông”.

“Vậy được’.

Mục thành chủ lại nhìn Dương Thanh một lần nữa, nói: “Mục phủ còn nhiều chuyện cần xử lí, chuyện của Dương Thanh giao lại cho hai cháu, đợi bố trí xong xuôi mọi việc, ông sẽ tới thăm Dương Thanh sau”.

Mục thành chủ nói xong, người hầu cận đẩy xe ông lão rời khỏi đó.

Mục thành chủ vừa từ bên chỗ Dương Thanh trở lại liền phát hiện chuyện bất thường, các cao.

thủ của Mục phủ đều đang ở đây chữa thương, nhưng cả một sân thi thể trước đó lại không thấy đâu.

Theo dự tính của ông lão, lẽ ra việc xử lí những thi thể này còn cần khá nhiều thời gian.

“Thành chủ, tôi có lỗi với ngài!”

Đúng lúc này, một vị cầm quyền của Mục phủ đi tới trước mặt Mục thành chủ, quỳ phịch xuống dưới chân ông lão.

Mục thành chủ chợt có một dự cảm xấu, vội hỏi: ‘Đã có chuyện gì xảy ra?”

Vị cầm quyền kia vội trình bày: “Tất cả thi thể các cao thủ Siêu Phàm Cảnh đều đã bị người ta cướp đi, thực lực của bọn họ quá mạnh, chúng tôi hoàn toàn không thể chống cự, tôi nghỉ ngờ, người đó là Black Doctor”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK