Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2483:

 

Đúng lúc này, Long Tấn đang ngồi ở chỗ Hoàng tộc họ Long đứng lên cười nói: “Diệp Hoàng, cậu Thanh vốn là người Yến Đô, cũng là thiên tài võ thuật của Chiêu Châu, cậu ấy có thể đến tham dự tiệc mừng thọ trăm tuổi của tiền bối Diệp Lâm cũng đâu có gì không ổn, đúng chứ?”

 

Thượng Quan Hoàng cũng tiếp lời: ‘Không sai, cậu Thanh có thể đến tham dự tiệc mừng thọ của tiền bối Diệp Lâm vốn dĩ là chuyện vui, tôi nghĩ dù là tiền bối Diệp Lâm cũng sẽ không nói gì đúng không?”

 

Bốn Hoàng tộc lớn ngoài bản thân Hoàng tộc họ Diệp ra, Hoàng tộc Thượng Quan và họ Long đều đã nói đỡ cho Dương Thanh. Lúc này chỉ còn lại Hoàng tộc họ Đoàn’là không bày tỏ thái độ gì.

 

Việc này khiến những người không biết Dương Thanh đều kinh ngạc tột độ. Bọn họ thực sự không hiểu nổi, tại sao một người đàn ông thoạt nhìn chưa tới ba mươi tuổi lại gây ra mâu thuần cùng cực giữa bốn Hoàng tộc như vậy?

 

Ngoài ra còn rất nhiều người vô thức nhìn về chỗ Hoàng tộc họ Đoàn, rõ ràng muốn nhìn xem rốt cuộc Hoàng tộc duy nhất vẫn không tỏ thái độ này sẽ phản ứng ra sao?

 

Đương nhiên Đoàn Hoàng cũng nhận ra được điều này, lão ta nhìn Diệp Hoàng cười nói: “Chắc hẳn cậu Thanh cũng vì ngưỡng mộ tiền bối Diệp Lâm nên muốn đến thăm hỏi, hôm nay là ngày vui, Diệp Hoàng vần là để cậu Thanh ngồi vào bàn thôi!”

 

Đoàn Hoàng quả nhiên là con cáo già, lão ta đã chỉ ra rằng Dương Thanh đến đây là để tỏ lòng kính trọng Diệp Lâm, sau đó bảo Diệp Hoàng mời Dương Thanh ngồi vào chỗ, đúng là không đắc tội bên nào.

 

Nhưng cũng không được lòng bên nào cả.

 

Dương Thanh híp mắt nhìn Đoàn Hoàng cười mỉa mai: “Tôi chưa bao giờ nghĩ mình đến đây là vì ngưỡng mộ Diệp Lâm.

 

Anh nói xong cũng mặc kệ Diệp Hoàng có đồng ý hay không, đi thẳng về phía trước ngồi vào vị trí trên cùng – cũng chính là chỗ ngồi của Hoàng tộc họ Diệp.

 

Không chỉ như vậy, Dương Thanh còn ngồi ngay vị trí chủ tọa vốn thuộc về Diệp Lâm, việc này khiến vô số người ngạc nhiên đến ngây người.

 

Sau khi Đoàn Hoàng bị Dương Thanh lạnh lùng đáp lại một câu, vẻ mặt lúng túng, trong lòng thoáng không yên.

 

Nghĩ tới ân oán của Dương Thanh và Hoàng tộc họ Diệp, lúc này Đoàn Hoàng mới nhận ra lời nói lúc nấy của mình khiến Dương Thanh chán ghét cỡ nào.

 

“Dương Thanh!”

 

Diệp Hoàng thấy Dương Thanh ngồi ngay vị trí của Diệp Lâm, lập tức nổi trận lôi đình, giận không nhịn nổi.

 

Nhưng dường như Dương Thanh không để ý tới cơn giận của Diệp Hoàng, mà nói với Tống Tả và Tống Hữu: “Hai vị cũng ngồi đi!”

 

Đương nhiên Tống Tả và Tống Hữu sẽ không chống lại mệnh lệnh của Dương Thanh, mỗi người duõi một cánh tay ra túm lấy hai nhân vật bề trên của Hoàng tộc họ Diệp đang ngồi bên trái và bên phải của Dương Thanh, sau đó dùng sức kéo hai người dạt sang một bên.

 

Người được sắp xếp bên cạnh Diệp Lâm là nhân vật có địa vị và thân phân cực kỳ cao trong Hoàng tộc họ Diệp, thậm chí có thể nói địa vị của bọn họ còn cao hơn cả Diệp Hoàng.

 

Nhưng bây giờ bọn họ giống hệt con gà bị Tống Tả và Tống Hữu xách lên ném sang một bên.

 

Sau đó, Tống Tả và Tống Hữu cùng ngồi xuống.

 

Cả sảnh tiệc nhất tời im lặng như tờ, mọi người đều ngây ra như phỗng.

 

Nhưng khác với mọi người, người của Hoàng tộc họ Diệp lại giận không nhịn nổi, nhất là Diệp Hoàng, hai mắt lão ta tóe lửa nhìn Dương Thanh.

 

“Dương Thanh, mày muốn chết!”

 

Diệp Hoàng gần như cắn răng nói ra câu này.

 

Hành động của Dương Thanh lần này thật sự vô cùng ngang ngược, không cho Hoàng tộc họ Diệp chút mặt mũi nào.

 

Hôm nay là mừng thọ của Diệp Lâm – Diệp Hoàng đời trước của Hoàng tộc họ Diệp, còn mở tiệc mời rất nhiều thế lực đứng đầu ở Chiêu Châu.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK