Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Thái độ của tổng chi hội trưởng Hồng cực kỳ ngạo mạn, làm như Dương Thanh được gia nhập Hiệp hội Võ thuật là một chuyện rất đáng tự hào vậy.

      Quá đáng hơn là ông ta còn tuyên bố muốn Dương Thanh giao nộp cả Thành Cửu Châu và tập đoàn Nhạn Thanh cho Hiệp hội Võ thuật.

      Quanh thân Dương Thanh tỏa ra sát khí.

      "Ông bắt tôi dâng Thành Cửu Châu và tập đoàn Nhạn Thanh cho Hiệp hội Võ thuật? Còn muốn dạy tôi tu luyện?"  
      Dương Thanh lạnh lùng chất vấn.

      "Hử?"  
      Tổng chi hội trưởng Hồng nhíu mày, thấy ngữ điệu của anh rất khó nghe thì đanh giọng nói: "Thằng nhóc kia, chắc cậu không biết thế lực của Hiệp hội Võ thuật lớn đến đâu".

      "Để tôi nói cho cậu hay, chi nhánh của Hiệp hội Võ thuật trải rộng khắp thế giới, cao thủ Thần Cảnh nhiều như mây, tôi chính là một trong số đó".

      "Nếu được tôi dạy dỗ thì cảnh giới võ thuật của cậu sẽ tiến triển rất nhanh".

      "Tiền tài chỉ là vật ngoài thân mà thôi, cậu tuyệt đối đừng vì những thứ phù phiếm đó mà từ chối lời mời của Hiệp hội Võ thuật".

      Nhìn dáng vẻ muốn tốt cho Dương Thanh của tổng chi hội trưởng Hồng, Kim Cương hả hê mỉm cười.

      Tuy ông ta không biết thực lực thực tế của Dương Thanh đã đến đâu nhưng cũng biết áp lực mình cảm nhận được khi đối diện với anh mạnh hơn gấp mấy lần so với khi đối diện với tổng chi hội trưởng Hồng.

      Có lẽ, toàn bộ Hiệp hội Võ thuật chỉ có hội trưởng mới có thể làm Dương Thanh khuất phục.

      Tổng chi hội trưởng Hồng hoàn toàn không phải đối thủ của Dương Thanh.


      Kim Cương không nói gì, chỉ đứng xem như người ngoài, thậm chí còn cách xa tổng chi hội trưởng Hồng mấy bước vì sợ bị liên lụy.

      "Vậy tôi cũng xin khuyên ông một câu, từ đâu đến thì cút về nơi đó đi, tập đoàn Nhạn Thanh hay Thành Cửu Châu đều không phải thứ mà một Hiệp hội Võ thuật có tư cách mơ ước đâu".

      Dương Thanh cố nén lửa giận không ngừng sôi trào, lạnh lùng nói.

      Không biết có phải do tác dụng phụ của liều thuốc hoàn mỹ hay không mà sự bực bội trong lòng cứ tăng dần.

      Anh sợ mình không kiềm chế được, giết chết cả ông già khốn kiếp trước mặt.

      Nhưng anh cũng lo rằng việc mình ra tay sẽ thổi bùng hơi thở cuồng bạo trong cơ thể.

      Khi chạm đến một mức độ nhất định, Dương Thanh sẽ mất kiểm soát!  
      "Mày nói cái gì?"  
      Tổng chi hội trưởng Hồng tưởng mình nghe lầm, khó tin quát: "Mày bảo tao cút về?"  
      "Cút đi!"  
      Dương Thanh nổi giận hét lên.

      Nói rồi anh bước vào tập đoàn Nhạn Thanh.

      "Khốn nạn, mày chán sống rồi!"  
      Cuối cùng tổng chi hội trưởng Hồng cũng biết mình không nghe nhầm, Dương Thanh thật sự bảo ông ta cút đi.

Cảnh giới Thần Cảnh sơ kỳ nháy mắt bùng nổ.

      Giậm chân một cái, tổng chi hội trưởng Hồng xông về phía anh.

      Sát ý trong mắt Dương Thanh càng mãnh liệt hơn, dám khiêu khích anh thì chết đi!  
      Đúng lúc này, đột nhiên có một người xuất hiện trước mặt anh, lạnh lùng nói: "Cậu Thanh, thứ rác rưởi này không cần bẩn tay cậu!"  
      Động tác của người này quá nhanh, xuất hiện ngay khoảnh khắc tổng chi hội trưởng Hồng sắp sửa đánh trúng Dương Thanh.

      "Ầm!"  
      Người nọ tung một cú đấm ra, toàn bộ không gian như rung chuyển phát ra một tiếng động thật lớn, tổng chi hội trưởng Hồng phun ra một búng máu, bắn ngược ra sau như diều đứt dây.

      "Cậu Thanh, uống viên thuốc này nhanh lên!"  
      Sau khi đánh bay tổng chi hội trưởng Hồng, người nọ vội vàng lấy một viên thuốc màu đen ra đưa cho Dương Thanh.

      Anh không do dự uống ngay.

      Sự cuồng bạo trên người dần dần ổn định trở lại.

      "Tôi không sao".

      Dương Thanh nói.

      Bóng người đột ngột xuất hiện vừa rồi không phải ai khác, chính là Vương Chiến vừa lao ra từ phòng khám Ái Dân ở đối diện tập đoàn Nhạn Thanh.


      Bây giờ lão ta đã đột phá đến Thần Cảnh trung kỳ, không những thế còn cách Thần Cảnh hậu kỳ rất gần.

      Trong khi đó, tổng chi hội trưởng Hồng chỉ vừa tiến vào Thần Cảnh không lâu, sao có thể làm đối thủ được chứ?  
      Chỉ cần bị Vương Chiến đấm một quyền là không còn sức đánh trả nào.

      "Cậu Thanh, có cần giết không?"  
      Vương Chiến hỏi ý kiến của Dương Thanh.

      Lão ta ngăn không cho anh giết tổng chi hội trưởng Hồng là vì cảm nhận được sự cuồng bạo không ngừng tăng lên ấy, nhưng giờ đây anh đã uống thuốc, trở về trạng thái bình thường.

      Chỉ cần Dương Thanh nói một câu, lão ta sẽ hành động ngay.

      Về phần Kim Cương đang đứng một bên, ông ta vừa thấy Vương Chiến dùng một quyền đánh bay tổng chi hội trưởng Hồng thì đứng sững như trời trồng, nghe lão ta nói vậy lại càng run rẩy hơn.

      Không vui là giết một cao thủ Thần Cảnh sơ kỳ sao?  
      Từ khi nào mà bên cạnh Dương Thanh có một cao thủ đáng sợ đến vậy?  
      "Đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng, nếu Hiệp hội Võ thuật còn dám đến gây chuyện thì giết chết không tha!"  
      Dương Thanh âm trầm nói.

      "Rõ!"  
      Vương Chiến đáp ngay.

      Lão ta hiểu câu này Dương Thanh không phải chỉ nói cho người của Hiệp hội Võ thuật nghe mà cũng là mệnh lệnh dành cho mình.

      Dương Thanh nói xong, xoay người đi về phía phòng khám Ái Dân ở đối diện.

      Bị lời nói của tổng chi hội trưởng Hồng kích thích, suýt chút nữa thì anh bị mất khống chế.

Nếu không nhờ có Vương Chiến kịp thời chạy tới và cho uống thuốc, không ai biết được liệu Dương Thanh có thể kiểm soát sự điên cuồng này hay không.

      "Ông, ông dám đánh tôi?"  

      Tổng chi hội trưởng Hồng loạng choạng bò dậy, trên mặt đầy vẻ khó tin và phẫn nộ.

      "Đánh mày? Tao còn dám giết mày nữa đấy có tin không?"  
      Vương Chiến đứng chắp tay, khí thế của một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ bùng nổ.

      Giờ phút này, lão ta hệt như đế vương của khoảng trời nơi đây, khí thế Thần Cảnh trung kỳ bao trùm cả tổng chi hội trưởng Hồng.

      Chỉ mới cảm nhận một phần nhỏ uy lực đó thôi mà Kim Cương đã run cầm cập.

      Tổng chi hội trưởng Hồng trợn to hai mắt, vẻ không dám tin và tuyệt vọng hiện lên trong mắt.

Vừa rồi bị Vương Chiến đánh bay, ông ta còn nghĩ là mình bị đánh lén.

      Nhưng giờ đây ông ta mới nhận ra lão già trước mắt là một cao thủ Thần Cảnh trung kỳ thứ thiệt.

      "Ông, ông rốt cuộc là ai? Sao lại giúp thằng nhóc kia?"  
      Tổng chi hội trưởng Hồng im lặng thật lâu mới không nhịn được hỏi.

      "Giúp cậu ấy?"  
      Vương Chiến trào phúng: "Vừa rồi nếu cậu ấy ra tay thì giờ đây mày đã biến thành một bãi thịt băm rồi".

      Dứt lời, lão ta xoay người, cũng về phòng khám Ái Dân.

     


Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK