Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2472:

 

Khoảng cách với Dương Thanh càng lúc càng gần, cuối cùng cao thủ thần bí mới ý thức được rằng không thể mang Phương Nho theo cùng.

 

Kẻ đó không do dự lựa chọn vứt bỏ lão ta.

 

Dương Thanh vốn muốn tiếp tục đuổi theo nhưng tốc độ của đối phương quá nhanh. Đúng như anh đoán, vì không còn trói buộc nên kẻ thần bí còn lao nhanh hơn vừa rồi, hoàn toàn không thể đuổi kịp. R Trên người đối phương lại không có chút hơi thở võ thuật nào, chẳng mấy chốc Dương Thanh đã mất dấu kẻ đó.

 

“Rốt cuộc là ai?”, sắc mặt của anh hết sức tối tăm.

 

Ngày mai chính là tiệc mừng thọ trăm tuổi của Diệp Lâm, vốn dĩ Dương Thanh đã rất áp lực khi phải một mình đối đầu với Hoàng tộc họ Diệp, bây giờ lại xuất hiện thêm một cao thủ thần bí.

 

“Mặc kệ là ai, chỉ cân dám nhắm vào tôi, tôi nhất định sẽ khiến kẻ đó có đi mà không có về”, nói rồi anh xoay người bỏ đi.

 

Dương Thanh nhanh chóng tìm được Phương Nho.

 

Chẳng qua khi anh tìm đến nơi thì lão ta đã chết.

 

Thấy vậy, mối nghỉ ngờ lại nhen nhóm trong lòng Dương Thanh. Rõ ràng cao thủ thần bí kia đến đây để cứu Phương Nho, thế mà lúc sắp bị anh đuổi kịp lại nhẫn tâm vứt bỏ lão ta.

 

Nhưng tại sao lại muốn giết Phương Nho.

 

chứ?

 

Lễ nào, trên người lão ta còn cất giấu bí mật gì?

 

“Cậu Thanh!”

 

Ngay lúc này, một vài giọng nói đầy kính cẩn vang lên, là những người thuộc Hoàng tộc họ Long.

 

Dương Thanh khẽ gật đầu rồi xoay người, trở lại phòng bao.

 

“Cậu Thanh, xin cậu hãy cứu lấy bố của tôi”.

 

Anh vừa vào phòng bao thì nhìn thấy Long Tấn đang nằm trên ghế sofa, thoi thóp thở.

 

Ngoài Phương Nho đã chết, người đứng đầu của ba gia tộc còn lại đều có vẻ mặt nặng nề, có điều không ai dám tỏ ra ngang ngược với Dương Thanh.

 

Không phải họ dè chừng anh mà vì sự hùng mạnh của Long Tấn gây cho họ cảm giác rất nguy hiểm. Lão ta đã kính trọng với Dương Thanh như thế mà họ còn dám khiêu khích anh thì chỉ có nước bị ghi hận thôi.

 

Dương Thanh không nói gì, kiểm tra tình trạng của Long Tấn một lượt rồi lấy một viên đan dược ra, đặt vào trong miệng lão ta.

 

Đây là đan dược mà Phùng Tiểu Uyển đã cho trước khi anh rời khỏi Hoàng tộc họ Thượng Quan, chỉ có một viên duy nhất, ai bị thương nặng mà uống nó thì sẽ nhanh chóng được chữa trị.

 

Chẳng qua loại đan dược thế này chỉ có một viên.

 

Dương Thanh không do dự đưa nó cho Long Tấn.

 

Những người khác không biết anh đã cho Long Tấn uống thứ gì, chỉ biết anh sẽ không hại lão ta.

 

Năm phút sau khi Long Tấn uống đan dược, cơ thể lão ta ngập tràn một nguồn sức sống mãnh liệt.

 

Sắc mặt của Long Tấn cũng tốt hơn thấy rõ.

 

Không chỉ vậy, khí thế võ đạo của lão ta cũng dần dần trở nên mạnh hơn.

 

“Hoàng Chủ khỏe lại rồi!”

 

Một cao thủ Hoàng tộc họ Long vui mừng khôn xiết, trên khuôn mặt đây sự khó tin: Không ngờ trên đời này lại có đan dược thần kỳ như vậy”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK