Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Sau khi Tiết Khải cúp điện thoại của bố, anh ta lập tức gọi cho Tiết Minh, nhưng gọi mãi mà không có ai bắt máy.

Tiết Khải gọi liên tục bảy tám cuộc đều không được, trái tim anh ta lạnh toát.

Anh ta và Tiết Minh là anh em ruột, hơn hai chục năm qua, chưa một lần mất liên lạc.

Anh ta đột nhiên có một linh cảm rất xấu, rất có thể Tiết Minh đã xảy ra chuyện.
"Kiểm tra cho tôi tất cả thông tin liên quan sau khi Tiết Minh đến Giang Hải vào ngày hôm qua!"
Mắt Tiết Khải đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi nói.

"Vâng!"
Một người đàn ông trung niên đứng phía sau lập tức rời đi.
Chẳng mấy chốc, người đàn ông trung niên quay lại, lấy ra một xấp tài liệu: "Cậu Khải, đây là tất cả tin tức có thể tra ra được về cậu Minh!"
Tiết Khải mở thông tin ra và xem, tất cả thông tin có trong đó đều là hành trình của Tiết Minh và các nhân viên liên quan mà Tiết Minh tiếp xúc.

Tuy nhiên, tất cả họ đều có vẻ rất bình thường, căn bản không có khả năng xảy ra xung đột với người khác.

Sau khi đọc thông tin, Tiết Khải đột nhiên có một suy nghĩ nực cười: "Tiết Minh cứ thế bốc hơi khỏi thế giới như thế sao?"
Tất nhiên, đây chỉ là những gì anh ta nghĩ chứ chuyện này căn bản không thể xảy ra được.

"Nhờ cậy tất cả các mối quan hệ cho tôi, toàn lực tìm kiếm Tiết Minh, cho dù có phải đào sâu ba tấc đất cũng phải tìm thấy người cho tôi!”
Tiết Khải nghiến răng nói.

Mặc dù vẫn chưa tìm thấy Tiết Minh nhưng anh ta đã có một dự cảm rằng Tiết Minh rất có thể đã xảy ra chuyện.

Vì dù sao bao nhiêu năm nay, anh ta chưa từng mất liên lạc với Tiết Minh.

Không hiểu vì sao, Dương Thanh đột nhiên xuất hiện trong tâm trí Tiết Khải.


Tiết Minh được bảo vệ bởi những cao thủ hàng đầu của nhà họ Tiết, nếu Tiết Minh bị giết ở Giang Hải thì Dương Thanh là người đáng nghi nhất.

Đương nhiên, nghi ngờ chỉ có thể là nghi ngờ mà thôi, còn chân tướng như thế nào thì chỉ có thể chờ điều tra rõ ràng.

Nghĩ đến Dương Thanh, vẻ mặt Tiết Khải lại trở nên nghiêm nghị: "Dương Thanh, rốt cuộc cậu là ai?”
Hôm qua khi gặp Dương Thanh ở nhà họ Quan, từ sự bình tĩnh mà Dương Thanh thể hiện ra và cả sự cung kính đến từ nội tâm mà Quan Chính Sơn và Hàn Khiếu Thiên dành cho Dương Thanh, Tiết Khải biết rằng Dương Thanh không phải người đơn giản.

Tuy nhiên, điều mà anh ta thực sự không hiểu, đó là một người bị một gia tộc thuộc tám gia tộc lớn ở Yến Đô bỏ rơi, đột nhiên mất tích năm năm sao lại trở nên thâm sâu khó lường như vậy?
Hôm qua sau khi rời khỏi nhà họ Quan, Tiết Khải liền điều tra tất tần tật mọi thứ liên quan đến Dương Thanh.

Ngoại trừ năm năm Dương Thanh biến mất, anh ta hoàn toàn không điều tra được bất cứ tin tức gì về anh.

Còn những tư liệu khác anh ta đều nắm được cả.

"Không chỉ năm năm khi Dương Thanh mất tích khiến người ta rất khó hiểu, mà cũng không điều tra được bất cứ manh mối gì về mẹ của Dương Thanh là Dương Tuyết Nhạn”.

Tiết Khải tự nhủ: "Người phụ nữ này nhất định không đơn giản.

Chẳng lẽ năm năm khi Dương Thanh mất tích đã bị người nhà của Dương Tuyết Nhạn mang đi?"
Trong khi Tiết Khải đang cố gắng tìm hiểu về Dương Thanh, thì anh cũng vừa mới tỉnh dậy.

Tối hôm qua vận động với Tần Thanh Tâm hơi quá đà, quả thực rất mệt, anh bỏ cả buổi tập thể dục mỗi sáng sớm.

Sau khi Dương Thanh thức dậy, anh mặc một chiếc quần đùi, cởi trần và đi vào nhà bếp, đêm qua hao tổn sức lực quá nên giờ anh vừa đói và khát.

"Y Y, sao mắt em lại sưng lên thế?"
Dương Thanh tình cờ gặp Tần Y đang làm bữa sáng trong bếp, nhìn đôi mắt Tần Y hơi sưng lên, anh nghi ngờ hỏi.

"Lưu manh!"
Tần Y hung hăng trừng mắt nhìn Dương Thanh một cái, đem bánh trứng đã cắt sẵn đặt ở trên bàn.

"Sao em lại mắng anh?”.

Truyện đề cử: Cô Vợ Giả Ngốc Của Tổng Tài
Dương Thanh không biết chuyện gì đang xảy ra, nghi ngờ hỏi.

Đương nhiên Tần Y không đáp lại, nghĩ đến âm thanh ở phòng bên cạnh đêm qua, lại nhìn thân trên trần trụi của Dương Thanh, cô ta chỉ cảm thấy hai má nóng bừng, nhịp tim cũng tăng nhanh.

"Em đi gọi Tiêu Tiêu dậy đây, sau đó đưa con bé đến trường.

Tối qua chị gái em chắc là mệt lắm, anh đừng làm phiền chị ấy nghỉ ngơi nữa!”
Tần Y nói xong xoay người bước nhanh về phòng.

Đêm qua Tiêu Tiêu đã ngủ với Tần Y.

Mãi đến khi phòng Tần Y vang lên tiếng đóng cửa, Dương Thanh mới đột nhiên phản ứng lại vừa rồi những gì Tần Y nói là có ý gì.

Anh chợt đỏ bừng mặt, đột nhiên không biết nên đối mặt với em vợ như thế nào.


Ngay sau đó, Tần Y dắt Tiêu Tiêu ra khỏi phòng.

"Bố ơi, mẹ đâu?"
Tiêu Tiêu nhìn thấy Dương Thanh liền vui mừng lao vào trong lòng anh.

Trước khi Dương Thanh kịp mở miệng, Tần Y đã trừng mắt nhìn Dương Thanh rồi mới nói: "Mẹ cháu đêm qua làm việc rất muộn, để mẹ ngủ thêm lúc nữa.

Lát nữa dì sẽ đưa cháu đến trường”.

Nhìn thấy ánh mắt hung dữ của Tần Y, Dương Thanh xấu hổ, ăn sáng như thuồng luồng xong liền tháo chạy.

"Dì ơi, có phải bố bị bệnh không? Sao mặt bố đỏ thế kia?”
Tiêu Tiêu nhìn Dương Thanh rời đi liền hỏi đầy nghi hoặc.

"Lúc ăn cơm không được nói chuyện!”
Tần Y hung dữ nói, Tiêu Tiêu vội im bặt.

Tần Thanh Tâm bây giờ mới thức dậy, cô nhăn mặt trừng mắt nhìn Dương Thanh: "Anh hư thật đấy, khiến em không còn mặt mũi gặp Y Y nữa rồi”.

Thật ra thì Tần Thanh Tâm đã dậy từ lâu rồi, chỉ là nghĩ đến việc tối qua không kiềm chế được, phát ra âm thanh, chắc hẳn Tần Y ở phòng bên đã nghe thấy cả nên cô mới xấu hổ không dám đối mặt với Tần Y.

Cô đợi đến khi Tần Y đi rồi mới dậy.

Dương Thanh sờ sờ mũi, hơi ngượng ngùng nói: "Hôm nay em đừng đến công ty nữa, có chuyện gì để anh xử lý cho!”
"Chúng ta sắp tới Yến Đô rồi, có những chuyện em nhất định phải tự mình xử lý mới yên tâm”.

Trong lúc nói chuyện, Tần Thanh Tâm đã đi vào phòng vệ sinh.

"Nếu có bất cứ điều gì cần đến anh thì em cứ nói nhé.

Anh muốn đến Yến Đô càng sớm càng tốt”.

Dương Thanh nói, trong mắt vẫn có chút lo lắng.


Dù thế nào thì Yến Đô cũng là thành phố trung tâm của Chiêu Châu.

Cho dù là Vương tộc hay Hoàng tộc cũng không dám làm càn làm quấy ở Yến Đô.

Nhưng ở Giang Hải thì khác, đây chỉ là một thành phố nhỏ, có những chuyện mà các gia tộc không dám làm ở Yến Đô nhưng lại dám làm ở Giang Hải.

Cho dù là Tần Thanh Tâm, Tiêu Tiêu hay là Tần Y và Tần Đại Dũng, Dương Thanh đều không muốn họ bị liên lụy vì mình.

Sau khi Tần Thanh Tâm ăn sáng xong, Dương Thanh đích thân lái xe đưa cô đến tập đoàn Tam Hòa.

Ngay khi Dương Thanh vừa mới đến tập đoàn Nhạn Thanh, anh đã nhận được cuộc gọi từ Quan Chính Sơn: "Cậu Thanh, Tiết Khải đang tìm Tiết Minh khắp thành phố, hơn nữa rất nhiều người nhà họ Tiết đã đến Giang Hải".

"Có rất nhiều người của nhà họ Tiết đến sao?”
Dương Thanh trầm giọng hỏi.

Quan Chính Sơn nói: "Đại khái có đến gần trăm người, thực lực mỗi người đều không thể dò xét!"
Dương Thanh im lặng một lúc rồi nói: "Được rồi, tôi biết rồi, bản thân mấy người cũng phải duy trì cảnh giác, cẩn thận với người nhà họ Tiết”.

"Vâng!"
Quan Chính Sơn vội đáp lại.

"Chủ tịch, bên ngoài có một người tự xưng là Tiết Khải, muốn gặp anh!"
Ngay khi Dương Thanh cúp máy, thư ký gõ cửa bước vào.

"Cho anh ta vào!"
Sự xuất hiện của Tiết Khải khiến Dương Thanh rất bất ngờ, chẳng lẽ Tiết Khải đã biết nguyên nhân cái chết của Tiết Minh rồi sao?
- ---------------------------.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK