Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lạc Trần là cao thủ xếp thứ ba nhà họ Tiết, tính cả Chiêu Châu cũng phải là cao thủ top đầu.

Vậy mà khi lão ta vẫn chưa phát hiện ra Dương Thanh, anh đã phát hiện ra lão ta trước, chứng tỏ Dương Thanh cực kỳ nhạy bén.

Chỉ cao thủ có thực lực cực cao mới có cảm giác nhạy bén như vậy.

Nhưng vẫn còn điều khiến Lạc Trần ngạc nhiên hơn.
“Ông có việc gì sao?”
Giọng nói lạnh lùng bỗng vang lên sau lưng lão ta.

Lạc Trần quay lại đã thấy gương mặt quen thuộc, chính là Dương Thanh mười giây trước vẫn còn đang ở trên tầng cao nhất của tập đoàn Nhạn Thanh.

Làm sao cậu ta có thể từ tầng cao nhất chạy tới trước mặt mình chỉ trong mười giây ngắn ngủi?
“Không có gì, đi ngang qua thôi!”
Mặc dù Lạc Trần rất kinh hãi nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh nhìn chằm chằm Dương Thanh: “Chàng trai trẻ rất không đơn giản!”
Dương Thanh lạnh giọng đáp: “Lớn tuổi rồi thì ở nhà cho an toàn.

Bên ngoài nhiều nguy hiểm.

Sơ ý ngã xuống, người khác sẽ sợ ông là đồ lừa đảo không dám cứu”.

Lạc Trần híp mắt lại, cảm nhận được sự uy hiếp trong lời nói của Dương Thanh.


Rõ ràng anh đã biết thân phận của ông ta, đang ám chỉ ở Giang Hải rất nguy hiểm.

“Cậu nói rất đúng, tôi về nhà ngay đây!”
Lạc Trần híp mắt cười, lập tức quay lưng rời đi.

Nhìn theo bóng lưng Lạc Trần, trong mắt Dương Thanh chợt lóe lên.

Khi thực lực của một người đạt tới đẳng cấp nhất định, chỉ người mạnh tương đương mới cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của người đó.

Dương Thanh cảm thấy được khí thế kinh người của Lạc Trần nên mới đoán lão ta tới từ Vương tộc.

Mấy ngày nay chỉ có Vương tộc nhà họ Tiết có xung đột với anh.

Vậy thì ông già này chính là cao thủ nhà họ Tiết phái tới.

“Hy vọng nhà họ Tiết biết điều một chút!”
Dương Thanh lạnh nhạt nói một câu rồi quay người lên tầng.

Anh đến gặp Lạc Trần chính là vì muốn đe dọa nhà họ Tiết đừng làm gì thiếu suy nghĩ.

Sau khi rời khỏi tập đoàn Nhạn Thanh, Lạc Trần mới giật mình phát hiện sau lưng ướt đẫm.

“Tam vương tử à, lần này cậu chọc phải tổ kiến lửa rồi”.

Lạc Trần thở dài thì thào.

Nửa tiếng sau trong một căn biệt thự.

“Không biết ông Lạc gặp Dương Thanh thế nào rồi?”
Tiết Nguyên Bá đứng ngồi không yên nói.

“Bố đề cao thực lực của Dương Thanh hơi quá rồi đấy!”
Tiết Khải xem thường nói: “Cậu ta có mạnh cỡ nào cũng đâu thể mạnh hơn ông Lạc?”
Tiết Nguyên Bá lắc đầu: “Không phải bố lo ông Lạc đánh không lại, mà là lo Dương Thanh bị thương nặng, Tướng quân biên giới phía Bắc để ý tới thì xong đời”.

“Bố bi quan thế? Sao bố không nghĩ là ông Lạc có thể dễ dàng giết chết Dương Thanh?”, Tiết Khải hỏi.

“Tôi thực sự không phải đối thủ của Dương Thanh!”
Đúng lúc này, giọng nói của Lạc Trần vang lên.


Lão ta bước vào biệt thự.

“Ông Lạc!”
Tiết Nguyên Bá thấy Lạc Trần trở về, rốt cuộc thở phào một hơi.

Nhưng câu nói vừa rồi lại khiến ông ta khiếp sợ không gì sánh được: “Ông đấu với Dương Thanh rồi à?”
Lạc Trần lắc đầu cười tự giễu.

Tiết Nguyên Bá và Tiết Khải lại càng hoảng sợ.

Chưa đấu đã biết không phải đối thủ của Dương Thanh rồi sao?
“Sau này cậu đừng trêu chọc Dương Thanh nữa.

Cậu ấy với chúng ta không cùng một thế giới đâu”, Lạc Trần nói.

Lần này, hai bố con hoàn toàn ngơ ngác.

Không cùng một thế giới nghĩa là sao?
Lạc Trần không chịu giải thích, chỉ nói: “Nếu cậu không còn việc gì khác, tôi về gia tộc trước đây”.

Lúc này Tiết Nguyên Bá mới giật mình lấy lại tinh thần.

Tiết Vương phái Lạc Trần tới để đối phó Dương Thanh, bây giờ Lạc Trần nói mình không phải đối thủ, ở lại cũng không còn ý nghĩa gì nữa.

“Không còn gì nữa đâu.

Ông Lạc vất vả rồi!”
Tuy Lạc Trần không giải quyết được Dương Thanh nhưng thái độ của Tiết Nguyên Bá vẫn rất cung kính.


“Được, tôi đi đây!”
Dứt lời, Lạc Trần lập tức rời đi.

Trong phòng chỉ còn lại hai bố con.

Sắc mặt Tiết Nguyên Bá cực kỳ khó coi, im lặng một lúc rồi đứng dậy nói: “Chúng ta cũng về gia tộc!”
Tối hôm qua Dương Thanh đã bảo bọn họ rời khỏi Giang Hải, ai biết anh có tìm tới nữa không.

Hai người vừa mới rời khỏi Giang Hải, Dương Thanh liền nhận được tin tức.

“Cậu Thanh, Tiết Nguyên Bá đi thật rồi”.

Dương Thanh lái xe đưa Tô San tới tiệm ăn họ Trần.

Tô San vô cùng nhiệt tình gắp thức ăn và rót nước cho Dương Thanh.

Bữa cơm này kéo dài một tiếng đồng hồ.

“Dương Thanh, tôi muốn nhờ anh giúp nhà họ Tô một chuyện!”
Cơm nước xong xuôi, Tô San đột nhiên lên tiếng.

- ---------------------------.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK