Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Sau khi thư ký báo cáo xong vẫn còn lo lắng.

Cô ta không biết có chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết bắt đầu từ một tuần trước, Tần Thanh Tâm như biến thành người khác, mỗi ngày đều điên cuồng làm việc.

Một khi người phía dưới phạm sai lầm, cô đều sẽ rất tức giận.

Cô ta là thư ký của Tần Thanh Tâm tất nhiên hứng chịu cơn giận của cô nhiều nhất.

Quả nhiên, sau khi nghe thư ký báo cáo xong, Tần Thanh Tâm lập tức lạnh mặt tức giận nói: "Nếu bảo vệ không phải là đối thủ của người ta, các cô không biết báo cảnh sát à?"
"Vâng, sếp Tần, tôi sẽ báo cảnh sát ngay đây!"
Thư ký giật mình, vội vàng lấy điện thoại di động ra báo cảnh sát.

Tần Thanh Tâm vẫn cúi đầu làm việc giống như Bạch Tuấn Hào bên ngoài không tồn tại.

Lúc này, trong đại sảnh tầng một đã được bố trí thành nơi tỏ tình.

Còn có mấy nhân viên đang không ngừng chuyển hoa hồng từ bên ngoài vào.

Bạch Tuấn Hào mặc bộ vest màu trắng, giày da màu đen cũng được đánh bóng loáng, gương mặt rạng ngời đầy tự tin đang ngồi bên cạnh chờ.

Còn có một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ của Vương tộc họ Bạch đứng sau lưng anh ta.

Bây giờ, năm Vương tộc lớn đều phái ra chủ lực của gia tộc tới Yến Đô.

Bạch Tuấn Hào là cháu trai của Bạch Vương, cao thủ bên cạnh anh ta tất nhiên sẽ không yếu.

Có thể nói, bây giờ ở Yến Đô, người có thể sở hữu vệ sĩ cảnh giới Vương Cảnh hậy kỳ chỉ có thể là nhân vật nằm ở trung tâm quyền lực của Vương tộc thôi.

Dù sao các thế lực địa phương ở Yến Đô không có một cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ nào.


"Cậu chủ Bạch, bây giờ đã hết giờ làm, sao sếp Tần còn chưa xuống? Hay tôi tới văn phòng cô ấy, mời cô ấy xuống vậy?"
Một người thanh niên mặc vest bên cạnh Bạch Tuấn Hào hỏi với vẻ nịnh nọt.

"Câm miệng!"
Bạch Tuấn Hào tức giận quát, sau đó cong môi cười đầy vẻ tự tin và rạng rỡ: "Chắc sếp Tần quá bận nên quên về thôi.

Nếu cô ấy biết tôi ở đây, đã chủ động ra đón từ lâu rồi”.

Khóe miệng người thanh niên khẽ giật giật, không dám nói gì nữa.

Từng giây từng phút trôi qua nhưng mãi vẫn không thấy Tần Thanh Tâm xuất hiện, Bạch Tuấn Hào mất kiên nhẫn, khẽ nhíu mày: "Rốt cuộc người phụ nữ này đang giở trò quỷ gì vậy? Sao cô ta còn chưa ra?"
"Cô… tới đây cho tôi!"
Bạch Tuấn Hào ngoắc tay gọi một cô gái trẻ.

Anh ta biết cô gái này là thư ký của Tần Thanh Tâm.

"Cô gọi sếp Tần của các cô xuống đây cho tôi, cứ nói tôi có chuyện quan trọng cần tìm cô ấy”.

Bạch Tuấn Hào nói.

Thư ký khẽ nhíu mày.

Cho dù cô ta sợ Bạch Tuấn Hào nhưng vẫn từ chối: "Xin lỗi, sếp Tần của chúng tôi đang bận nên không có thời gian gặp anh, mong anh hãy về đi!"
"Bốp!"
Bạch Tuấn Hào tát thẳng vào mặt thư ký: "Tôi bảo cô làm thế nào thì cô cứ việc làm theo, nói nhảm như vậy làm gì? Cô đi gọi Tần Thanh Tâm xuống đây cho tôi, nếu không tôi sẽ cho người lột sạch quần áo của cô”.

Thư ký run rẩy, chỗ bị tát trên mặt nóng rát, uất ức rưng rưng nước mắt.

Cô ta không dám trêu chọc Tần Thanh Tâm, cũng không dám đắc tội Bạch Tuấn Hào.

"Nhìn cái gì mà nhìn? Cô còn không đi gọi sếp Tần của các cô xuống à?"
Bạch Tuấn Hào phẫn nộ quát.

Lúc này, thư ký mới vội xoay người rời đi.

Sau khi đến cửa văn phòng của Tần Thanh Tâm, cô ta dè dặt gõ cửa và bước vào.

"Sếp Tần, Bạch Tuấn Hào cứ nhất quyết yêu cầu chị xuống.

Nếu chị không xuống, anh ta sẽ lột sạch quần áo của tôi.

Chị xem, hay là chị xuống đuổi anh ta đi?"
Thư ký nơm nớp lo sợ nói.

Tần Thanh Tâm vừa muốn nổi giận thì nhìn thấy dấu tay in rõ trên mặt thư ký, cô càng phẫn nộ hơn: "Anh ta đánh cô à?"
Thư ký khẽ gật đầu: "Tôi đã báo cảnh sát nhưng đến bây giờ vẫn chưa thấy có ai tới.

Tôi nghĩ, chắc không có người tới đâu”.

Tần Thanh Tâm giận tới run người, đứng phắt dậy và đi ra ngoài.

Chẳng bao lâu, Tần Thanh Tâm đã đi tới đại sảnh tầng một.


Cô chỉ thấy trong đại sảnh đều là bóng bay và hoa hồng.

Ở giữa đại sảnh tầng một còn có một hình trái tim lớn bằng cánh hoa hồng.

Bạch Tuấn Hào đang đứng ở giữa những cánh hoa hồng, trong tay còn cầm một bó hoa hồng lớn, xung quanh anh ta là những ngọn nến đang cháy.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Tần Thanh Tâm dứt khoát xoay người đi vào phòng vệ sinh.

Trong lúc thư ký đang nghi ngờ thì thấy cô xách một thùng nước đi ra.

"Sếp Tần, chị để tôi cầm cho!"
Thư ký không biết Tần Thanh Tâm muốn làm gì nhưng vẫn vội vàng bước tới, định nhận lấy thùng nước trong tay cô.

"Không cần!"
Tần Thanh Tâm vừa dứt lời lại đi về phía Bạch Tuấn Hào.

"Sếp Tần tới rồi!"
Đột nhiên có người kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Mọi người nhất thời đều nhìn về phía Tần Thanh Tâm.

Bạch Tuấn Hào cũng đã nhìn thấy Tần Thanh Tâm, lập tức thể hiện một tư thế tự cho là rất đẹp trai, tay nâng bó hoa hồng, gương mặt rạng rỡ nhìn về phía cô.

"Tần Thanh Tâm, tôi thích...”
"Rào...”
Bạch Tuấn Hào vừa chuẩn bị tỏ tình, mấy từ tôi thích em còn chưa kịp nói ra, Tần Thanh Tâm đã hắt cả thùng nước lớn qua.

Bạch Tuấn Hào lập tức ướt như chuột lột, những ngọn nến xung quanh anh ta cũng bị dội tắt.

Không chỉ vậy, hình “trái tim” được xếp bằng cánh hoa hồng cũng bị thùng nước hất trôi.

Giờ phút này, ai nấy đều kinh ngạc há hốc mồm, không ngờ được Tần Thanh Tâm sẽ nóng nảy như thế, dùng nước hắt lên người Bạch Tuấn Hào.

Bạch Tuấn Hào là cháu trai Bạch Vương của Vương tộc họ Bạch, cho dù ở trong Vương tộc họ Bạch cũng là nhân vật quyền cao chức trọng, bây giờ lại bị một người phụ nữ xối cho ướt sũng ngay trước mặt mọi người.

Điều này quả thật là sỉ nhục lớn nhất đối với anh ta.

"Anh cút ngay cho tôi! Chỗ này là tập đoàn Nhạn Thanh, tôi không cho phép bất kỳ ai tới làm ô nhiễm môi trường ở đây!"

Tần Thanh Tâm vô cùng phẫn nộ nói.

Bạch Tuấn Hào đờ người ra trong giây lát, sau đó đã lấy lại tinh thần.

Mấy ngày nay, anh ta đều đến tập đoàn Nhạn Thanh chờ Tần Thanh Tâm mỗi ngày nhưng cô chưa từng để ý tới anh ta.

Anh ta muốn dùng các cách tỏ tình để ép Tần Thanh Tâm đi vào khuôn khổ, nhưng không ngờ mình còn chưa kịp tỏ tình đã bị cô dùng cách này phá hỏng.

Nhất thời, anh ta chỉ cảm thấy vô cùng tức giận.

Anh ta là cháu trai Bạch Vương của Vương tộc họ Bạch, đã bao giờ bị sỉ nhục như vậy chứ?
"Con đàn bà đê tiện này, mày cũng dám làm vậy với cậu Bạch à? Chán sống rồi chứ gì?"
Một người thanh niên bên cạnh Bạch Tuấn Hào xông tới, định tát Tần Thanh Tâm.

"Bịch!"
Khi gã sắp tát vào mặt Tần Thanh Tâm, đúng lúc này có một người trung niên lập tức chắn trước mặt cô, giơ chân đá người thanh niên kia bay ra ngoài.

"Ông Tiền Bưu!"
Tần Thanh Tâm kinh ngạc khi nhìn thấy Tiền Bưu.

Cô biết Tiền Bưu là người của Dương Thanh.

Cô vốn tưởng Dương Thanh bị thương nặng, được người của Chiến vực đón đi thì không còn ai bảo vệ mình nữa.

Cô không ngờ Tiền Bưu vẫn âm thầm bảo vệ mình.

Vừa nghĩ tới Dương Thanh vì mình mà đến giờ chưa rõ sống chết thế nào, cô càng đau khổ hơn.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK