Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2550:

 

Nghe vậy, hai mắt Tống Hữu sáng lên: “Ý của anh là, nếu như chúng ta giúp đỡ cậu Thanh là có thể giải quyết những phiền phức kia, đúng chứ?”

 

Tống Tả gật đầu, sau đó ngẩng mặt nhìn về phía đỉnh Yến Sơn, nghiêm túc nói: “Thế nhưng trước đó chúng ta phải nghĩ ra cách giúp cậu Thanh thuận lợi thức tỉnh huyết mạch cuồng hóa đã, như vậy thì mới có thể khiến cậu Thanh thiếu nợ anh em chúng ta, lúc ấy chúng ta mới dễ mở miệng”.

 

“Nhưng mà chuyện thức tỉnh huyết mạch cuồng hóa, chúng ta biết phải giúp thế nào?”, Tống Hữu cau mày hỏi.

 

Nét mặt của hai anh em nhà họ Tống đều trở nên nặng nề. Họ muốn giúp để Dương Thanh mang ơn mình nhưng lại không biết phải làm sao.

 

Đang lúc hai người suy ngẫm làm thế nào để giúp thì trên đỉnh Yến Sơn, khí thế võ đạo của Dương Thanh không ngừng mạnh lên, trong đôi mắt giăng đầy tơ máu.

 

Khí kình kinh khủng quanh thân anh làm những giọt mưa như trút nước sắp chạm vào người bốc hơi chỉ trong nháy mắt.

 

Từ nãy đến giờ Vũ Văn Bân luôn núp sau một tảng đá lớn, lúc này anh ta đã bị dọa đến choáng váng, mềm nhữn ngồi dưới đất, trên gương mặt đầy vẻ sợ hãi, cơ thể run cầm cập.

 

Trạng thái hiện giờ của Dương Thanh trông vô cùng đáng sợ, một người chỉ có thực lực Vương Cảnh như Vũ Văn Bân sao mà giữ bình tính được?

 

“Không ngờ cậu không cần đến liều thuốc siêu hoàn mỹ mà vẫn có thể bộc phát ra sức mạnh khủng khiếp đến như vậy”.

 

Một người thần bí khoác áo choàng đen thình lình xuất hiện trước người Dương Thanh, giọng nói như do thiết bị điện tử phát ra truyền đến từ kẻ đó.

 

“Chỉ bằng để tôi tiễn cậu một đoạn đường!”

 

Dứt lời, người mặc áo choàng đen đột nhiên giơ tay lên, tung một chưởng về phía đầu của Dương Thanh.

 

Trên người kẻ đó không có bất kỳ uy thế võ đạo nào nhưng tốc độ vung tay lại nhanh như chớp, chỉ trong nháy mắt đã hạ xuống.

 

Bàn tay của ông ta sắp rơi xuống đầu Dương Thanh, giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, anh đang thân thờ quỳ dưới đất, không có bất cứ phản ứng gì bất chợt đưa tay ra.

 

“Bốp!”

 

Dương Thanh giơ tay lên tung chưởng chống lại bàn tay của kẻ thần bí kia làm phát ra tiếng va chạm kêu vang.

 

“Sao lại thế này?” : Chịu ảnh hưởng từ cú va chạm, người mặc áo choàng đen phải lùi ra sau bảy tám bước mới có thể dừng lại, cực kỳ ngạc nhiên.

 

Ông ta biết cú chưởng vừa rồi mạnh đến thế nào, kể cả cao thủ Siêu Phàm Lục Cảnh chân chính cũng sẽ chết dưới đòn tấn công ấy.

 

Thế nhưng, Dương Thanh chỉ giơ tay tung một chưởng đã đẩy lùi được ông ta, đây là một điều quá đỗi kinh ngạc.

 

Quan trọng là, ban đầu Dương Thanh vốn chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhị Cảnh, lúc nãy đánh nhau với Lưu lão quái mới bỗng dưng đột phá đến Siêu Phàm Tam Cảnh.

 

Mà bây giờ, một đòn đơn giản từ anh lại có thể bộc phát ra sức mạnh có thể so với Siêu Phàm Thất Cảnh.

 

“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với cậu ta vậy?”

 

Kẻ thần bí kia lại phát ra giọng nói điện tử.

 

Ông ta không biết đã có chuyện gì với Dương Thanh, chỉ thấy anh có vẻ đã mất đi ý thức.

 

Tuy nhiên, kỳ lạ là khi kẻ thần bí tấn công, Dương Thanh cũng đưa tay đáp trả nhưng chỉ đẩy lùi ông ta rồi thôi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK