Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3347

Tuy Bé Tĩnh An mới được chín tháng nhưng đã biết gọi bố, thăng bé nhìn Mã Siêu một lúc lâu rồi bập bẹ gọi: “Bố! Bố! BốI”

Lúc này, Mã Siêu trên giường bệnh bỗng cử động ngón tay, ở khóe mắt còn có nước mắt chảy xuống.

Phùng Tiểu Uyển đang theo dõi các dấu hiệu sinh tôn của Mã Siêu lập tức mừng rỡ, vội nói: “Dấu hiệu sinh tồn của anh Siêu ngày càng mạnh, chị Lâm, hai người mau nói chuyện với anh ấy, anh Siêu sắp tỉnh lại rồi”.

Ngải Lâm cũng mừng phát khóc, để bé Tĩnh An ngồi cạnh Mã Siêu, đặt tay bé Tính An vào tay Mã Siêu, còn tay cô ấy thì năm lấy tay bé Tĩnh An, tay ba người để cùng một chỗ.

Ngải Lâm nghẹn ngào nói: “Mã Siêu, anh thấy gì không? Tay bé Tĩnh An đang nằm trong tay anh đấy, thăng bé là con anh, anh đã hôn mê nửa năm rồi, bé Tĩnh An sắp tròn một tuổi, chắc chắn anh không muốn bỏ lỡ sinh nhật đầu tiên của bé Tĩnh An đúng không? Anh mau tỉnh lại, được không thế?”

“BốI Bố ơi!”

Hình như bé Tĩnh An cũng cảm nhận được hơi thở của bố, liên tục gọi “bố”.

Mấy cô gái trong phòng lặng lẽ rơi lệ.

Khi bé Tính An mới được ba tháng, Mã Siêu đã chìm vào hôn mê, bây giờ sáu tháng rồi, Mã Siêu vấn chưa tỉnh lại.

Dương Thanh kích động nhìn Mã Siêu đang nằm trên giường bệnh, cũng thấy rất khó chịu.

Phùng Tiểu Uyển vẫn đang không ngừng trị liệu cho Mã Siêu, định giúp Mã Siêu tỉnh lại nhân cơ hội này.

Nhưng khoảng một tiếng sau, bé Tĩnh An đã ngủ thiếp đi mà Mã Siêu vẫn không thể mở mắt, một ngón tay có thể cử động lại để im, như đã quay về trạng thái lúc trước.

Phùng Tiểu Uyển giải thích: “Mọi người yên †âm, anh Siêu đã có phản ứng, nhưng do hôn mê lâu quá, tố chất cơ thể quá kém nên phải một thời gian nữa, anh ấy mới hoàn toàn tỉnh lại”.

“Bây giờ các dấu hiệu sinh tôn của anh ấy đã về mức bình thường, chắc không lâu nữa sẽ hồi phục thôi”.

Ngải Lâm cũng là chuyên gia trong lĩnh vực y học, máy móc kiểm tra dấu hiệu sinh tôn của Mã Siêu là do cô ấy tự tay xếp đặt, đương nhiên cô ấy cũng biết Phùng Tiểu Uyển không lừa mọi người, mà đúng thế thật.

Nửa năm trước, các dấu hiệu sinh tôn của Mã Siêu đều dưới mức bình thường, nhưng hôm nay thì đã về mức bình thường rồi.

Hơn nữa, Dương Thanh vừa đặt Dạ Hoa Châu lên người Mã Siêu mà anh ta đã phản ứng mạnh như thế, nếu tiếp tục thế này, chắc chắn Mã Siêu có thể tỉnh lại.

“Được rồi, mọi người giải tán đi!”

Dương Thanh nhìn quanh, nói.

Trong phòng bệnh nhanh chóng chỉ còn Ngải Lâm và bé Tĩnh An, những người khác đều rời khỏi phòng bệnh.

Trong phòng khách của biệt thự, Dương Thanh ngồi xuống sofa, những người khác ngồi bên cạnh.

©ó Phùng Tiểu Uyển, Hoài Lam, Phùng Giai Di và anh em nhà họ Tống.

Dương Thanh chợt hỏi: “Tiểu Uyển, em áng chừng bao lâu nữa Mã Siêu sẽ tỉnh lại?”

Phùng Tiểu Uyển thoáng im lặng rồi lắc đầu: “Em cũng không rõ tác dụng của Dạ Hoa Châu, không thể nói chính xác khi nào anh Siêu sẽ tỉnh lại, nhưng có thể khẳng định, chắc chắn anh ấy sẽ tỉnh trong mấy ngày tới”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK