Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Dương Thanh nghĩ đến khả năng Châu Ngọc Thúy đã bị giết, sắc mặt anh thâm trầm đến đáng sợ.


Bắt đầu từ tối qua anh đã sắp xếp người tìm kiếm Châu Ngọc Thúy nhưng đến bây giờ đã qua mười mấy tiếng mà vẫn không có bất kỳ manh mối gì.


Bây giờ cho dù có nóng lòng hơn nữa cũng đành bó tay.


"Dù là ai làm thì cũng phải trả cái giá đắt!"

Dương Thanh đấm mạnh xuống bàn làm việc khiến mặt bàn bằng gỗ cứng chắc lập tức xuất hiện một lỗ hổng.


Đúng lúc này Tần Y hớt hơ hớt hải xông vào phòng làm việc của Dương Thanh.


"Anh rể, anh nói cho em biết những gì mẹ em nói trong buổi livestream kia đều là giả đi!"

Hai mắt Tần Y đỏ hoe, tâm trạng cực kỳ kích động.


Cô ta đã xem buổi livestream lúc nãy, sau khi xem xong ngay lập tức gọi điện thoại cho Tần Thanh Tâm.


Khi Tần Thanh Tâm nói cho cô ta biết, tối qua quả thực Châu Ngọc Thúy bị người của Dương Thanh dẫn đi, cô ta bỗng ngây ra.


Vẻ mặt Dương Thanh phức tạp nhìn Tần Y nói: "Nếu anh nói những gì mẹ nói đều là bịa đặt, em có tin không?"

"Em tin!"

Điều khiến Dương Thanh bất ngờ chính là khi Tần Y nghe anh nói vậy, cô ta đã không chút do dự tin anh.


Cùng lúc đó sắc mặt Tần Y cũng thoáng nhẹ nhõm.


"Cảm ơn em!"

Dương Thanh hơi cảm động, tiếp đó vẻ mặt trở nên nghiêm túc nói: "Tối qua anh sắp xếp người hộ tống mẹ rời đi, vốn dĩ là muốn đưa mẹ em về nhà họ Châu ở Châu Thành nhưng giữa đường mẹ em đã bị người khác cướp đi".



"Gì chứ?"

Tần Y mới thở phào nhẹ nhõm, nghe Dương Thanh nói vậy thì thần kinh lập tức trở nên căng thẳng, cô ta vừa khóc nức nở vừa hỏi: "Nói như vậy buổi livestream lúc nãy của mẹ em rất có thể là bị người khác ép buộc?"

Dương Thanh gật đầu: "Y Y, anh không thể cam đoan với em điều gì nhưng điều anh có thể chắc chắn là anh sẽ cố gắng hết sức để tìm được mẹ em!"

"Bây giờ em là tổng giám đốc của tập đoàn Nhạn Thanh chi nhánh Giang Hải, em nên hiểu buổi livestream vừa rồi sẽ khiến công ty khủng hoảng cỡ nào".


"Anh sẽ giao hết công ty cho em, còn về việc của mẹ em, anh sẽ nghĩ mọi cách tìm được bà!"

Tần Y vừa nãy chỉ lo lắng hỏi thăm Dương Thanh về việc của Châu Ngọc Thúy, trong lúc hốt hoảng cô ta đã bỏ qua thiệt hại nghiêm trọng mà công ty có thể phải gánh chịu.


Bây giờ nghe Dương Thanh nói vậy, cô ta mới nhận ra được những thách thức mà công ty sắp đối mặt.


"Chủ tịch yên tâm, em nhất định sẽ dốc hết sức bảo vệ công ty!”, Tần Y lập tức tiến vào trạng thái làm việc.


"Vậy nhờ em rồi!"

Dương Thanh nghiêm túc nói.


Anh nói xong liền xoay người rời đi.


Nhìn bóng lưng rời đi của Dương Thanh, hai mắt Tần Y đỏ hoe, cô ta bỗng cảm thấy xót xa cho người đàn ông này.


Rõ ràng là Châu Ngọc Thúy không thích anh, hãm hại anh mọi lúc mọi nơi.


Nhưng lúc Châu Ngọc Thúy gặp nguy hiểm anh lại là người đầu tiên lao ra cứu giúp.


Sau khi Dương Thanh rời khỏi tập đoàn Nhạn Thanh thì lái xe thẳng tới nhà họ Quan.


"Cậu Thanh!"


Quan Chính Sơn nhìn thấy Dương Thanh đến, vội vàng bước lên đón.


"Ông điều tra thế nào rồi?", Dương Thanh hỏi thẳng vào vấn đề.


Quan Chính Sơn trả lời: "Về cơ bản đã xác định được việc này có liên quan đến Ngụy Tường của nhà họ Ngụy, chỉ là thiếu bằng chứng mà thôi".


"Nhà họ Ngụy!"

Dương Thanh hơi híp mắt lại: "Nếu đã nghi ngờ thì không cần bằng chứng!"

Mắt Quan Chính Sơn lập tức sáng lên: "Ý của cậu Thanh là?"

"Nếu nhà họ Ngụy đã muốn chết vậy tôi sẽ cho họ như ý!"

Dương Thanh nghiến răng nói, sau khi nói xong anh lên xe đi về phía nhà họ Ngụy.


Xe của Dương Thanh đã chạy khỏi nhà họ Quan, Quan Chính Sơn mới hoàn hồn lại, trên mặt ông ta cực kỳ phấn khích: "Nhà họ Quan phát đạt chỉ là chuyện trong tầm tay!"

Giang Hải hiện nay có bốn gia tộc đứng đầu.


Nhà họ Trang và nhà họ Ngụy đều có ân oán với Dương Thanh mà lúc này Dương Thanh lại đằng đằng sát khi đi đến nhà họ Ngụy, nhà họ Ngụy bị tiêu diệt là việc không cần phải nghi ngờ.


Mà nhà họ Quan đã phục tùng Dương Thanh từ lâu, sau khi nhà họ Ngụy bị tiêu diệt, hết thảy mọi chuyện sẽ giao lại cho nhà họ Quan quản lý.


Đến lúc đó nhà họ Quan sẽ trở thành nhà quyền thế có một không hai đứng đầu Giang Hải.


Cùng lúc đó trong một ngôi biệt thự xa hoa.


"Cậu Huy, chắc hẳn cậu đã xem buổi livestream lúc nãy rồi chứ? Cậu cảm thấy thế nào?"


Ngụy Tường cười nói, giọng nói đầy mong đợi, hy vọng sẽ nhận được sự khen ngợi của chủ nhân.


"Ông đúng là cái đồ ngu như lợn!"

Thế mà sau khi Mạnh Huy bắt máy lại chửi Ngụy Tường té tát: "Tôi bảo ông hủy hoại tập đoàn Nhạn Thanh chi nhánh Giang Hải, ông lại làm livestream chết tiệt gì đó khiến cho giá trị thị tường của cả tập đoàn Nhạn Thanh đều bị tổn thất nặng nề!"

"Cho dù bồi thường bằng cả nhà họ Ngụy, cũng còn lâu mới đủ!"

Mạnh Huy cũng vừa mới xem livestream kia, hắn vừa chuẩn bị gọi điện hỏi Ngụy Tường, không ngờ gã đã gọi điện thoại đến trước.


Ngụy Tường ngơ ngác nói: "Cậu Huy, tôi không có tiết lộ việc Dương Thanh là chủ tịch của tập đoàn Nhạn Thanh.
Tôi chỉ bảo Châu Ngọc Thúy nói Dương Thanh là tổng phụ trách của tập đoàn Nhạn Thanh chi nhánh Giang Hải mà thôi!"

"Mẹ kiếp! Ông đúng là óc heo, mặc kệ Dương Thanh là chủ tịch hay là tổng phụ trách tập đoàn thì cũng không thể thay đổi được sự thật cậu ta có quan hệ với tập đoàn Nhạn Thanh!"

"Buổi livestream mà ông làm đã nổi tiếng khắp các trang mạng, bây giờ các chi nhánh tập đoàn Nhạn Thanh ở các thành phố trên cả nước đều bị tẩy chay".


"Mẹ kiếp, ông nói cho tôi biết ông có phải là con lợn ngu xuẩn không?"

Mạnh Huy cực kỳ giận dữ, nếu không phải Ngụy Tường một lòng trung thành với hắn thì hắn đã lập tức sai người cắt tiết con lợn này rồi.


Người khác không rõ nhưng Mạnh Huy lại hiểu rất rõ, tuy Dương Thanh là chủ tịch của tập đoàn Nhạn Thanh nhưng ngoài chi nhánh Giang Hải ra, anh vẫn chưa nắm quyền quản lý ở trụ sở chính.


Tập đoàn Nhạn Thanh bây giờ, người nắm quyền thật sự vẫn là dòng chính của gia tộc Vũ Văn.


Buổi livestream vừa rồi của Ngụy Tường đã khiến giá trị thị trường của toàn bộ tập đoàn Nhạn Thanh giảm xuống đáng kể, gây tổn hại đến lợi ích của những người nắm quyền sau lưng tập đoàn Nhạn Thanh.


Cho nên nói là có thể diệt chi nhánh Giang Hải của tập đoàn Nhạn Thanh.


Nhưng lợi ích của tập đoàn Nhạn Thanh thì không thể bị tổn hại!

"Tôi mặc kệ ông dùng cách gì, nhất định phải xóa sạch clip livestream kia của Châu Ngọc Thúy ra khỏi tất cả các nền tảng trực tuyến lớn, đồng thời gỡ bỏ các top tìm kiếm.
Bằng không đợi lúc có người đến tận nhà giết ông thì ông đừng trách tôi không nhắc nhở!"

Mạnh Huy nói xong thì cúp luôn điện thoại.


Sắc mặt Ngụy Tường đờ đẫn, mỡ trên gương mặt béo núc ních nhăn hết cả lại.


"Ầm!"


Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng va chạm kịch liệt.


Gã nhanh chóng dẫn người xông ra khỏi biệt thự thì nhìn thấy một chiếc Phaeton màu đen đang đậu trước cửa biệt thự.


Một người trẻ tuổi chậm rãi đi từ bên trong xe ra.


"Dương Thanh!"

Ngụy Tường nhìn thấy Dương Thanh, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc.


Đây là lần thứ hai gã nhìn thấy Dương Thanh.
Lần đầu tiên là lúc Mạnh Huy ưng ý dinh thự Vân Phong bảo gã cố mua cho được, kết quả bị Dương Thanh từ chối.


Lần này là lần thứ hai.


Mà lần này Ngụy Tường lại vô cùng chột dạ, nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra bình tĩnh, híp mắt nói: "Thằng nhóc, ngay cả địa bàn của tao mà mày cũng dám xông vào, mày biết tao là ai không?"

"Châu Ngọc Thúy đang ở đâu?"

Dương Thanh hỏi thẳng.
Từ đầu đến cuối hai mắt anh vẫn nhìn chằm chằm Ngụy Tường.


Lúc Ngụy Tường nghe đến tên Châu Ngọc Thúy, con ngươi bỗng co rút lại, vẻ mặt khiếp sợ nhưng chẳng mấy chốc sau gã đã bình tĩnh lại.


"Đệch! Thằng nhãi, Mày tìm sai chỗ rồi đấy! Ông đây là Ngụy Tường của nhà họ Ngụy, chẳng biết Châu Thúy mẹ gì hết!"

Ngụy Tường cố ý dùng những lời lẽ khinh thường để che đậy sự hoảng sợ của mình.


"Tôi hỏi ông, Châu Ngọc Thúy ở đâu?"

Dương Thanh hỏi lại lần nữa.
Từ biểu hiện chột dạ vừa rồi của Ngụy Tường, anh có thể khẳng định việc Châu Ngọc Thúy mất tích quả thật là có liên quan đến gã.


- ---------------------------


.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK