Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


“Cậu Thanh, vậy cậu có muốn cho Tiểu Uyển cứu cậu ấy không?”
Vương Chiến thình lình hỏi, mong đợi nhìn Dương Thanh.

Anh bật cười: “Anh ta phái người giết ông, ông không hận sao?”
Lão ta cười trừ, lắc đầu: “Tôi cũng muốn hận nhưng dù sao cũng lớn lên ở Hoàng tộc họ Long, có thể nói đó chính là nhà của tôi, Long Thiên Vũ cũng là đứa cháu tôi chứng kiến trưởng thành”.

“Đối với tôi, cậu ấy không chỉ là cháu đích tôn của Long Hoàng mà còn là con cháu, có ai lại đi oán hận con cháu của mình đâu?”
Nói xong, Vương Chiến quỳ phịch xuống đất, thành khẩn nói: “Cậu Thanh, lão già tôi đây mặt dày, xin cậu hãy đồng ý cho Tiểu Uyển cứu Long Thiên Vũ đi, tôi xin thề chết đi theo cậu, chỉ cần cậu không chê thì cả đời tôi đều làm trâu làm ngựa!”
Phùng Tiểu Uyển ngẩn người, định lên tiếng nhưng cũng biết không thích hợp.

Dương Thanh đánh giá Vương Chiến khá cao, anh chưa bao giờ nhìn thấy nơi nào có ai trung thành như Vương Chiến ngoài biên giới phía Bắc cả.

Dù bị Hoàng tộc họ Long ngược đãi thế nào, từ tận đáy lòng lão ta luôn cho rằng mình là người của Hoàng tộc họ Long.

Quả là một người trọng tình trọng nghĩa.


Dương Thanh cũng tin rằng đây là lần cuối Vương Chiến giúp đỡ Long Thiên Vũ, nếu sau này hắn ta lại gây hấn với anh thì sẽ không do dự đứng ở phe mình.

“Xin tiền bối hãy đứng lên!”
Anh tiến đến, đỡ Vương Chiến đứng dậy.

“Dương Thanh bội phục sự trung nghĩa của tiền bối!”
Dứt lời, Dương Thanh nhìn Phùng Tiểu Uyển, nói: “Vậy thì vất vả Tiểu Uyển rồi”.

Nghe thấy câu này của anh, Vương Chiến mừng rỡ chảy nước mắt: “Cảm ơn cậu Thanh! Cảm ơn cậu Thanh! Sau này Vương Chiến thề chết theo cậu!”
Dương Thanh mỉm cười lắc đầu: “Tiền bối không cần làm vậy đâu, tôi cứu ông không phải vì muốn dùng ơn cứu mạng để bắt ông ở cạnh tôi”.

“Sự trung nghĩa của tiền bối làm tôi bội phục nên mới giúp đỡ thôi”.

Trên mặt Vương Chiến đầy vẻ chua xót: “bây giờ tôi đã bị Hoàng tộc đuổi đi, còn bị họ truy nã, dù chịu cho tôi trở về thi quan hệ giữa tôi và họ có thể trở lại như trước ư?
Nghe lão ta nói vậy, Dương Thanh cũng thông cảm.


Nghe lão ta nói vậy Dương Thanh cũng thông cảm.

Từ nhỏ đến lớn Vương Chiến đều ở lại Hoàng tộc họ Long, nơi đó là nhà, giờ lại bị chính nhà của mình vứt bỏ, lapx ta có thể đi đâu?
Vô hình chung bên cạnh Dương Thanh lại có thêm một cao thủ Thần Cảnh, đây là chuyện tốt đối với anh.

Vậy từ giờ tiều bối cưa ở cạnh tôi là được, nếu có ngày tiền bối muốn đi thì tôi tuyệt đói không ngăn cản!”
Dương Tthanh mỉm cười.

Được, mà cậu cũng đừng gọi tôi là tiền bối nữa, tuy tôi lớn tuổi hơn nhưng cảnh giới võ đạo còn kém xa lắm.

Vương Chiến vui vẻ nói: “Trên con đường võ đạo ai có cảnh giới cao hơn thì đứng trên, cậu mà goi lôi là tiều bối nữa thì cái mặt giờ này ngại lắm đấy!”
Đúng lúc này, điện thoại của Dương Thanh đột nhiên đổ chuông, anh vừa nghe máy thì một giọng nói đầy sợ hãi vang lên, Cậu Thanh, Mã Siêu bị sát thủ vủa Hồng Trần bắt đi rồi!”
“Ầm!”
Người trong điện thoại vừa dứt lời thì một luồng khí thế kinh khủng bộc phát ra khỏi người Dương Thanh.

Vương Chiến bị khí thế ấy đẩy lùi mấy bước, ánh mắt khiếp sợ.

“Cái gì?”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK