Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3176:

“Vâng!”

Một gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ bước ra, phóng vút về phía Dương Thanh.

Lão Cửu lập tức chắn trước người Dương Thanh, mắt nhìn chăm chằm đối phương, nói với Dương Thanh sau lưng: “Tôi sẽ liều mạng cản bọn họ lại, cậu tìm cách rời khỏi nơi này đi”.

Dương Thanh cười khổ: “Ông Cửu, bao nhiêu cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh như thế, ông nghĩ tôi có thể chạy thoát được sao?”

Lão Cửu tức thì trâm mặc, một luồng khí thế võ thuật cực kì cuồng bạo chợt bùng nổ từ trên người ông lão, ông lão nghiến răng nói: “Chỉ cần có một tia hi vọng cũng không được bỏ qua!”

Dứt lời, chân ông lão liền di chuyển, giây lát đã lao về phía gã cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ kia.

“Muốn chết à!”

Cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ cười lạnh một tiếng: “Với thực lực Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong của ông mà dám ngáng đường Đông Phương Nguyên tôi đây?”

Nói đến đó, khí thế võ thuật trên người Đông Phương Nguyên bỗng bùng phát, thân hình lóe lên, xông tới nghênh chiến.

“Uỳnh!”

Giây tiếp theo, một quyền của Đông Phương Nguyên đánh trúng ngực lão Cửu, mà đòn tấn công của lão Cửu còn chưa chạm tới người đối phương, thân thể loạng choạng lùi lại bảy, tám bước.

Chỉ một chiêu đã phân rõ cao thấp!

Sắc mặt Dương Thanh đã trở nên khó coi vô cùng, dẫu sao lão Cửu cũng chỉ mới tới cảnh giới Siêu Phàm Bát Cảnh đỉnh phong, đấu với cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ gần như không có bất kì hi vọng chiến thắng nào.

Hơn nữa, dù lão Cửu có thể đánh bại cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh sơ kỳ này thì cũng có được gì?

Bên phía Hoài thành chủ còn rất nhiều cao thủ mạnh hơn, dù lão Cửu có thể đánh bại những cao thủ này thì vẫn còn một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong là thành chủ Hoài Thành.

Ngay cả khi ở thời kì mạnh nhất, lão Cửu cũng không phải là đối thủ của thành chủ Hoài Thành.

Lão Cửu liều mạng đánh trận này hoàn toàn chỉ vì muốn bảo vệ anh mà thôi.

Giờ khắc này, đáy lòng Dương Thanh chợt bừng lên một ngọn lửa hừng hực.

Ngọn lửa này đã đốt cháy lên nỗi phấn nộ tột cùng trong anh.

Anh siết chặt nắm tay, tròng mắt đỏ rực như nhuộm máu, không có lấy một tia cảm xúc.

“Uỳnh uỳnh uỳnh!”

Lão Cửu vẫn còn đang điên cuồng giao đấu với Đông Phương Nguyên, chỉ tiếc, sự chênh lệch về cảnh giới khiến lão Cửu hoàn toàn không có phần tháng, lực công kích của Đông Phương Nguyên vô cùng mạnh mẽ, chỉ trong mười giây ngắn ngủi đã đánh trúng lão Cửu mấy đòn cực nặng.

“Đủ rồi!”

Dương Thanh bỗng gần lên một tiếng, hai mát ghim chặt lấy thành chủ Hoài Thành, nói: ‘Chớ làm khó người bên cạnh tôi, tôi đi với ông!”

Lão Cửu nghe Dương Thanh nói thế, sắc mặt lập tức thay đổi, ngay thời khắc phân tâm ấy, ông lão đã bị Đông Phương Nguyên đánh bay ra ngoài.

“Dương Thanh, không thể thỏa hiệp! Một khi cậu đi với ông ta, cậu chỉ còn một đường chết!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK