Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3642

Có câu giải thích của lão ta, những cao thủ Ma Tông không biết rõ chân tướng mới hoàn hồn.

Một cao thủ Ma Tông trẻ nhìn về phía cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong vừa lên tiếng, hỏi: “Trưởng lão Tề, ý ông là Dương Thanh đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy ạ? Kiếm máu mà cậu ta phun ra được cậu ta ngưng tụ từ máu của mình bằng sức mạnh nguyên tố Thủy để tấn công Nhiếp Thu đúng không?”

Trưởng lão Tề gật đầu, trầm giọng nói: “Thiên phú của cậu ta đúng là yêu nghiệt trong số các yêu nghiệt, sự vận dụng nguyên tố Thủy thành thạo của cậu ta cho thấy cậu ta đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy từ lâu rồi”.

“Khả năng vận dụng sức mạnh nguyên tố Thủy của cậu ta còn thành thạo hơn cả một số cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đã nghiên cứu, đồng thời nắm giữ sức mạnh nguyên tố Thủy mấy năm”.

“Bây giờ, cậu ta mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ mà đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy, tức là khi lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy, cậu ta còn chưa có cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ à?”

Nghe thấy trưởng lão Tề phân tích thế, mọi người càng kinh hãi hơn.

Có người kinh ngạc nói: “Thông thường, chỉ cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mới có thể lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố, không ngờ Dương Thanh còn chưa bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong mà đã lĩnh ngộ sức mạnh nguyên tố Thủy, đúng là quái vật!”

“Không riêng gì sức mạnh nguyên tố đâu, thông thường, cả linh khí cũng chỉ do cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong nắm giữ, nhìn sự vận dụng thuần thục của Dương Thanh với món linh khí kia, có lẽ cậu ta đã luyện hóa con dao găm linh khí đó rồi”.

“Chắc chắn cậu ta đã luyện hóa nó rồi, bằng không, sao cậu ta có thể dùng nó lâu như thế với cảnh giới Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ chứ? Quan trọng là cậu ta không bị linh khí cắn trả”.

…Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Cả đám cao thủ Ma Tông bàn tán ầm ĩ, ai cũng có vẻ kinh ngạc.

Những cao thủ trẻ vừa khiếp sợ vừa kính trọng, họ vốn là người đồng trang lứa với Dương Thanh, nhưng chênh lệch giữa Dương Thanh và họ chẳng khác gì lạch trời.

Đừng nói là họ, có lẽ ngay cả cha chú họ cũng không phải đối thủ của Dương Thanh, thậm chí trong số ông của họ, cũng không có mấy ai là đối thủ của Dương Thanh hết.

Với thực lực mạnh mẽ mà Dương Thanh thể hiện ra, có lẽ chỉ có mấy ông lớn đứng trên đỉnh cao võ thuật của Ma Tông mới đánh bại được Dương Thanh.

Thấy Dương Thanh bị Nhiếp Thu đánh trúng rồi hộc máu, trên mặt Mã Siêu tràn ngập vẻ lo lắng.

Lệ Trần cười ha hả: “Cậu cứ yên tâm, hồi nãy Dương Thanh cố tình để Nhiếp Thu đánh trúng đấy”.

Mã Siêu có vẻ khó hiểu: “Tại sao?”

Sắc mặt Lệ Trần hơi phức tạp, lão nhìn về phía Mã Siêu: “Cậu ấy biết rõ chênh lệch giữa mình và Nhiếp Thu lớn đến mức nào, cho dù cậu ấy kích hoạt huyết mạch cuồng hóa, thậm chí lấy linh khí ra, nhưng cảnh giới của cậu ấy vẫn quá thấp, nếu muốn đánh bại Nhiếp Thu, nhất định phải tung chiêu bất ngờ”.

“Hồi nãy cậu ấy dùng dao găm linh khí điên cuồng tấn công Nhiếp Thu, nhắm đến mạng của Nhiếp Thu, nếu Nhiếp Thu muốn sống, chắc chắn sẽ phải đánh Dương Thanh thật mạnh”.

“Nhưng việc Nhiếp Thu đánh Dương Thanh thật mạnh đã nằm trong sự tính toán của cậu ấy, một khi hộc máu, Dương Thanh sẽ dùng sức mạnh nguyên tố Thủy để ngưng tụ kiếm máu, tấn công mắt Nhiếp Thu”.

“Nhưng tiếc rằng cậu ấy vẫn đánh giá thấp sự mạnh mẽ của cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ, đương nhiên, may mà Nhiếp Thu không khinh địch, bằng không hồi nãy, ông ta đã bị linh khí trong tay Dương Thanh đánh trọng thương, hoặc bị kiếm máu mà Dương Thanh phun ra đâm mù mắt”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK