Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3155:

Ở bên ngoài, Dương Thanh nhìn thấy Phùng Tiểu Uyển.

Phùng Tiểu Uyển ngờ vực hỏi: “Anh Thanh, em không cần giúp họ tăng thực lực lên bằng thuật châm cứu à?”

Dương Thanh lắc đầu: “Về rồi nói sau!”

Sau khi Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển rời đi, một cao thủ mặc áo choàng đen tiến vào phòng Mục thành chủ.

“Thành chủ!”

Gao thủ mặc áo choàng đen chính là kiếm khách Ảnh Tử, ông ta nhìn Mục thành chủ: “Ông thật sự không có hứng thú với con dao găm linh khí kia à? Với thực lực của ông, nếu sở hữu nó thì thực lực sẽ tăng mạnh đấy”.

Mục thành chủ mỉm cười, lắc đầu: “Cho dù tôi có con dao găm đó thì cũng không luyện hóa được”.

Kiếm khách Ảnh Tử kinh ngạc nói: “Sao có thể chứ?”

Mục thành chủ nói: “Dương Thanh có huyết mạch cuồng hóa, cậu ta thuận lợi luyện hóa con dao găm này như thế, có lẽ cũng vì huyết mạch đặc biệt, hay nói cách khác, chỉ ai có huyết mạch cuồng hóa thì mới nắm giữ được con dao găm này, chứ người khác không thể luyện hóa nó”.

“Hơn nữa, cho dù tôi có thể luyện hóa con dao găm này, tôi cũng sẽ không nhòm ngó nó, nếu là của tôi thì không ai cướp được, còn nếu không phải của tôi thì cũng chẳng giữ được đâu”.

Ông lão nói rồi nhìn chăm chằm vào kiếm khách Ảnh Tử: “Ông chuẩn bị xong rồi chứ?”

Kiếm khách Ảnh Tử gật nhẹ đầu, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén. Ông ta trầm giọng nói: “Chỉ cần ông ta dám đến, tôi sẽ tế kiếm bằng máu của ông tai”

Sau khi rời khỏi chỗ Mục thành chủ, Dương Thanh dẫn Phùng Tiểu Uyển về nơi ở của họ.

“Về nhanh thế à?”

Thấy Dương Thanh và Phùng Tiểu Uyển quay về, lão Cửu hơi bất ngờ.

Dương Thanh gật đầu, kể lại cuộc nói chuyện với Mục thành chủ.

Sau khi nghe anh nói xong, Hoài Lam nói: “Xem ra Mục thành chủ đã có cách đối phó với sự hợp sức của Dược Vương và thành chủ Hoài Thành, anh cũng đã nhắc đến việc Tiểu Uyển có thể giúp cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh tăng thực lực lên một cảnh giới, nhưng ông ta vẫn không muốn Tiểu Uyển châm cứu cho kiếm khách Ảnh II Dương Thanh gật đầu: “Nhưng điều khiến tôi khó hiểu chính là cho dù chân Mục thành chủ khỏi hản thì cũng chỉ miễn cưỡng áp đảo thành chủ Hoài Thành mà thôi, nếu Dược Vương đi cùng thành chủ Hoài Thành, chỉ mình ông ta đối phó kiểu gì chứ?”

Hoài Lam nói: “Chắc thực lực của kiếm khách Ảnh Tử không chỉ đơn giản như bề ngoài, ông ta vốn là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, đương nhiên đây cũng chỉ là lời đồn, về việc rốt cuộc ông ta đã đạt đến cấp bậc gì, có lẽ chỉ kiếm khách Ảnh Tử và Mục thành chủ biết”.

“Cứ cho là kiếm khách Ảnh Tử có thực lực Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, cộng thêm linh kiếm trong tay ông ta, chắc ông ta cũng phát huy được thực lực ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ”.

“Nếu Mục thành chủ không chuẩn bị thêm gì khác, vậy ít nhất thực lực của kiếm khách Ảnh Tử đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, chỉ như thế, ông ta mới có thể phát huy thực lực ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong khi dùng linh kiếm”.

Lão Cửu cũng gật nhẹ đầu, mở miệng nói: “Chác kiếm khách Ảnh Tử đã đạt đến Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ, trước đó tôi đã cảm nhận được khí thế rất mạnh từ người ông ta, cảm giác đó như khi đối mặt với thành chủ Hoài Thành và Mục thành chủ ấy”.

Dương Thanh nghiêm nghị nói: “Cho dù thế nào, việc chúng ta phải làm bây giờ cũng là sẵn sàng chạy trối chết bất cứ lúc nào. Một khi Mục thành chủ không chịu được áp lực từ phủ Hoài Thành nữa, chúng ta phải nghĩ cách rời đi”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK