Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3273:

Nhưng Dương Thanh cũng hiểu Vô Danhcòn bận nhiều việc, tuy anh không biết thân phận của Vô Danh, nhưng cũng biết ông cụ có việc thật, hết sức bận rộn.

“Sư phụ, người phải giữ gìn sức khỏe nhé!”

Dương Thanh nhìn về phía Vô Danh, nói với vẻ lưu luyến.

Vô Danh tươi cười nhìn chăm chằm vào Dương Thanh mấy giây rồi nói: “Không tệ, sắp bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh rồi, không khiến †a mất mặt, ta đi đây!”

Ông cụ nói rồi quay người rời đi.

Dương Thanh cũng không ngăn cản, nhìn bóng lưng của Vô Danh dần biến mất trong tâm mắt mình.

“Dương Thanh, nhà họ Khương sẽ không bỏ qua cho mày đâu! Chắc chăn mày sẽ chết rất thê thảm đấy!”

Đúng lúc này, một giọng nói đằng đằng sát khí bỗng vang lên.

Dương Thanh không nhìn nữa, quay sang Khương Nham, lúc này Khương Nham đã bị kiếm máu mà anh phun ra chọc mù mắt.

Trong mắt Dương Thanh lóe lên sát khí mãnh liệt, anh lạnh lùng nhìn Khương Nham: “Người bảo vệ ông đã chết rồi, ông vấn dám hống hách như thế, cho dù sau này tôi sẽ chết rất thê thảm, ông cũng không nhìn thấy đâu”.

Sau khi anh dứt lời, khí thế mạnh mẽ cũng lan ra từ người anh.

Khương Nham lập tức có vẻ hoảng sợ, đến giờ ông ta mới nhận ra, Dương Thanh thực sự dám giết mình.

Cảm nhận được sát khí mạnh mẽ của Dương Thanh, Khương Nham lập tức hoảng hồn.

Ông ta vốn bị thương nặng, còn bị kiếm máu do Dương Thanh phun ra chọc mù mắt, thực lực giảm hẳn, nếu Dương Thanh muốn giết ông ta, ông ta không thể đánh trả nổi.

“Dương Thanh, mày định làm gì? Tao là dòng chính của gia tộc Cổ Võ họ Khương, sau này có tư cách trở thành người thừa kế nhà họ Khương, nếu mày dám giết tao, chắc chắn nhà họ Khương sẽ không bỏ qua cho mày”.

Khương Nham run rẩy nói, vừa nói vừa liên tục lùi ra sau.

Sát khí trên người Dương Thanh ngày càng mạnh, anh nhìn chằm chằm vào Khương Nham: “Ngay cả cao thủ Thiên Cảnh của nhà họ Khương cũng đã bị sư phụ tôi giết, ông nghĩ ân oán giữa tôi và nhà họ Khương có thể chấm dứt ư?”

Nghe thấy Dương Thanh nói thế, Khương Nham sợ thật, liên tục run rẩy, cầu xin: “Dương Thanh, cậu đừng giết tôi, linh kiếm của tôi là linh kiếm cực phẩm, bây giờ tôi sẽ đưa cho cậu, xin cậu cho tôi con đường sống”.

Khương Nham nói rồi ném luôn bội kiếm bên hông cho Dương Thanh.

Dương Thanh cũng không từ chối, đón lấy kiếm.

Tuy anh không dùng được, nhưng chắc Mã Siêu cần.

“Giết!”

Dương Thanh quát, lập tức tới trước mặt Khương Nham, đấm vào vị trí trái tim ông ta.

“Rầm!”

Tiếng va chạm nặng nề vang lên, Khương Nham bay ra xa mười mấy mét, hộc máu rồi lập tức tử vong.

Tuy ông ta là cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh hậu kỳ nhưng cũng không chịu nổi khi tim bị đánh nát.

Cao thủ của Mục phủ đều sững sờ, không ngờ Dương Thanh lại giết Khương Nham thật.

“Anh Thanh!”

Phùng Tiểu Uyển và Hoài Lam vội chạy tới.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK