Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chưong 2044:

 

“Hôm nay, sự thật chứng minh người giết Vô Viêm là Dương Thanh, cho dù là mày đưa cậu ta đến Hoàng tộc họ Đoàn thì tao vấn có thể tha cho mày một con đường sống”.

 

“Chỉ cần mày bằng lòng mãi mãi ở lại Hoàng tộc họ Đoàn, tao miễn tội chết cho mày!”

 

Nghe Đoàn Hoàng nói thế, Đoàn Vô Nhai như nhìn thấy hi vọng, nhưng ngay sau đó ông ta đã nảm được trọng điểm trong lời nói của Đoàn Hoàng, phải có người trả giá cho cái chết của Đoàn Võ Viêm.

 

Là Dương Thanh giết Đoàn Vô Viêm, vậy ai phải trả giá cho việc này, đáp án rõ như ban ngày.

 

“Chỉ cần bố đồng ý để cậu Thanh rời khỏi Hoàng phủ họ Đoàn thì con nghe theo bố tất!”

 

Đoàn Vô Nhai nghiêm túc nói.

 

Đoàn Hoàng cau mày: “Mày đang ra điều kiện với tao?”

 

Đoàn Vô Nhai không cảm xúc nói: “Nếu bố muốn nghĩ thế thì cũng được, cậu Thanh là do con đưa về Hoàng tộc họ Đoàn, Đoàn Vô Viêm bị giết cũng là gieo gió gặt bão thôi”.

 

“Nếu cậu Thanh không ra tay thì người chết sẽ là con gái con, cậu Thanh từng giúp con, cũng là ân nhân cứu mạng con gái con, nếu con mặc kệ sống chết của cậu ấy thì con chẳng khác nào loài cầm thú”.

 

“Mong phụ hoàng nhìn rõ sự thật!”

 

Nghe Đoàn Vô Nhai nói thế, cơn giận của Đoàn Hoàng bỗng chốc biến mất, yên tĩnh đến đáng sợ.

 

Một lúc lâu sau, lão ta lại lên tiếng: “Nói vậy, chỉ cần tao không tha cho Dương Thanh thì mày muốn làm kẻ thù của tao? Thậm chí còn tranh quyền?”

 

Đoàn Vô Nhai gật đầu: “Con làm thế là cứu Hoàng tộc họ Đoàn!”

 

“Hay cho câu cứu Hoàng tộc họ Đoàn!”

 

Đoàn Hoàng phì cười: “Đã vậy thì tao chỉ có thể chịu đau giết mày chung với cậu ta!”

 

Ông ta vừa dứt lời thì một luồng khí thế võ thuật đáng sợ càng quét cả Hoàng phủ họ Đoàn.

 

“Cẩn thận!”

 

Đoàn Vô Nhai bỗng chốc sửng sốt, vội nói.

 

Đồng thời ông ta di chuyển chân, lập tức chặn trước mặt Đoàn Ngữ Yên.

 

Bởi vì bóng dáng của Đoàn Hoàng đã biến mất ngay tại chỗ, và hai cao thủ Thần Cảnh đỉnh phong bên cạnh Đoàn Hoàn cũng biến mất.

 

Độc Du không hề chần chừ giãm mạnh chân xuống đất, cả người lập tức phóng lên như một mũi tên bản khỏi cung.

 

“Rầm!”

 

Mặt đất rung lắc dữ dội, là hướng của Dương Thanh.

 

Chỉ thấy anh đứng im tại chỗ, đột nhiên vung nảm đấm về phía trước, mà bóng dáng của Đoàn Hoàng cũng xuất hiện trước mặt anh và vung nắm đấm ra, hai nắm đấm va vào nhau.

 

Lấy vị trí hai người làm trung tâm, bỗng một làn sóng năng lượng đáng sợ cuốn sạch xung quanh.

 

“Rầm rầm rầm!”

 

Sức mạnh hủy diệt như ngày tận thế đến, kính thủy tinh trong điện Đoàn Hoàng rộng lớn đều vỡ tan tành.

 

Đồng thời, chiếc bàn họp cỡ lớn có giá trị không hề nhỏ cũng lập tức đổ sụp thành bốn năm phần.

 

Sàn đá cẩm thạch cũng nứt toác thành từng miếng dưới làn sóng năng lượng đáng sợ này.

 

Chỉ vài nhịp thở ngắn ngủi mà sàn đá cẩm thạch đều vỡ tan.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK