Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nghe thấy giọng nói sau lưng, tay súng áo trắng thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, sự nguy hiểm khủng khiếp ập tới.

Đám vệ sĩ nhà họ Tôn xung quanh cũng trợn mắt há hốc mồm.

Bọn họ không biết tại sao Dương Thanh vốn đang bị chĩa súng vào đầu lại xuất hiện sau lưng tay súng áo trắng.

“Chết đi!”
Tay súng áo trắng hoảng hồn, tức giận gào lên rồi di chuyển họng súng.
"Đoàng đoàng đoàng!”
Tiếng súng không ngừng vang lên.

Nhưng giây phút ông ta chuyển họng súng, Dương Thanh đã biến mất.

“Răng rắc!”
Bỗng một tiếng xương gãy chói tai vang lên.
Cổ tay phải đang cầm súng của tay súng áo trắng gãy rời lộ ra xương trắng.

“Á!”
Tiếng kêu gào thảm thiết vang vọng khắp trang viên nhà họ Tôn.

Tay súng áo trắng vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần, Dương Thanh đã nắm cánh tay còn lại của ông ta lên, lại một tiếng “rắc” nữa vang lên.

Lúc này, hai tay của ông ta đều đã gãy rời.

“Ông muốn giết tôi, tôi chỉ bẻ tay ông để trừng trị!”

Dương Thanh bình thản nói.

Tay súng bị gãy hai tay, dù sau này có thể chữa khỏi nhưng thực lực sẽ không thể như xưa nữa.

Hàng trăm vệ sĩ nhà họ Tôn khiếp sợ nhìn chàng trai trẻ bình tĩnh đứng đó.

Ai cũng biết từ hôm nay tay súng áo trắng này sẽ không còn lăn lộn trong giới nữa.

Bọn họ sợ hãi vì thực lực của Dương Thanh.

Có người không sợ súng, nhưng chưa thấy ai bị chĩa súng vào đầu còn có thể thong dong tránh né.

Còn kẻ cầm súng lại bị phế hai tay.

Dương Thanh không thèm nhìn ông ta, cất bước đi qua cánh cổng hình vòm.

Quả nhiên, đằng sau chính là một căn biệt thự độc lập theo kiến trúc châu Âu.

Xung quanh biệt thự là thảm cỏ xanh mướt, còn có đình đài lầu các, suối nước róc rách, chim hót hoa nở.

Đây là phiên bản hiện đại của sự kết hợp giữa kiến trúc châu Âu và thời cổ đại của Chiêu Châu.

Hai bên cửa biệt thự có hai gã vệ sĩ cao to lực lưỡng, là cao thủ hàng đầu nhà họ Tôn.

Dương Thanh hơi híp mắt lại, vì anh cảm nhận được từ lúc mình bước vào trên trán đã xuất hiện ba chấm đỏ của súng bắn tỉa.


Tôn Húc không chỉ nhát gan còn rất cẩn thận, bố trí người gác bên ngoài rất tốt, nhưng lại gặp phải Dương Thanh.

Không ngờ trong biệt thự của ông ta vẫn còn ba tay súng bắn tỉa.

Ngoại trừ hai gã vệ sĩ ở cửa còn có mấy luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra.

“Biệt thự nho nhỏ, một cõi trời riêng!”
Dương Thanh mỉm cười bước về phía trước.

Ba tay súng bắn tỉa kia vẫn luôn nhắm vào đầu anh nhưng anh lại như không phát hiện ra, chắp tay sau lưng nhanh chân bước tới.

“Số hai! Số ba! Số một không thể khóa chặt mục tiêu!”
“Số một! Số ba! Số hai cũng không thể khóa chặt mục tiêu!”
“Số một! Số hai! Số ba cũng không thể khóa chặt mục tiêu!”
Ba tay súng bắn tỉa ở ba hướng khác nhau âm thầm báo cáo vào bộ đàm, ai cũng vô cùng kinh hãi.

Rõ ràng Dương Thanh chỉ nhàn nhã bước đi nhưng lần nào cũng né tránh được chấm đỏ của súng bắn tỉa.

Vốn là điều kiện bắn tỉa tốt nhất, từ lúc Dương Thanh cất bước đã không thể nhắm chuẩn mục tiêu được nữa.

Vừa nói anh vừa ngồi xuống ghế sofa đối diện Tào Trí.

Anh tự nhiên như ở nhà mình, lấy một chiếc ly bên cạnh rót đầy rượu từ chai Lafite đã mở nắp.

Anh nhấp thử một ngụm, cau mày nói: “Hương vị không đủ thuần khiết, chắc chắn đã ủ rượu vào mùa mưa to”.

Thấy bộ dạng bình thản của Dương Thanh, Tôn Húc thấy chân mình nhũn ra.

Nếu không có Tào Trí, có lẽ ông ta đã ngồi bệt xuống đất.

“Ranh con, rượu của tao quý lắm đấy, mày dám uống sao?”, Tào Trí cười híp mắt hỏi, ánh mắt khát máu.

- ---------------------------.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK