Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2974:

“Tao khuyên mày tốt nhất là nên thả chúng tao đi, bằng không mày nhất định sẽ phải trả một cái giá rất đắt cho những hành vi của mày đấy”.

Dương Thanh cười nhạt: “Thật là đồ không biết sống chết!”

Anh vừa dứt lời, gã cao thủ cầm đầu chợt cảm thấy lồng ngực đang có một sức mạnh kinh người truyền đến, như thể muốn hủy diệt nền tảng võ thuật của ông ta. : Gã cao thủ cầm đầu nghiến răng quát: “Tên khốn! Buông ra ngay!”

Dương Thanh lạnh lùng nói: “Tôi cho ông một cơ hội cuối cùng, nói cho tôi hay, rốt cuộc các ông dùng cách nào để biết tôi đã giết chết cao thủ của Dược Vương Cốc?”

Anh vừa nói vừa dồn lực, một sức mạnh khủng bố chụp xuống ngực gã cao thủ cầm đầu kia.

Bấy giờ, gã cao thủ cầm đầu chỉ cảm thấy thân thể mình cứng ngắc, không thể động đậy lấy một chút, đây chính là sự nghiền ép từ khí thế võ thuật, trước mặt Dương Thanh, bọn họ hoàn toàn không có sức chống trả.

“Nói”

Dương Thanh lại quát lên lần nữa.

Gã cao thủ của Dược Vương Gốc nghiến răng nói: ‘Dù phải chết, bọn tao cũng sẽ không nói cho mày biết đâu, mày giết chúng tao đi!”

Bốn gã cao thủ hoàn toàn không để lộ một chút sợ sệt, sắc mặt chỉ còn thù hận sâu sắc.

Dương Thanh biết, bắt loại người thế này nói ra sự thật quả là một việc gần như vô vọng, anh nheo mät bảo: “Nếu các người đã muốn chết thì để tôi giúp các người toại nguyện!”

Nồi lo duy nhất của anh lúc này là, hai anh em họ Tống hoàn toàn không mất đi tu vi võ thuật mà dùng thủ đoạn gì đó để giả như mình đã bị phế bỏ võ thuật rồi.

Nếu quả đúng thế thì bọn Ngải Lâm và Phùng Tiểu Uyển đang gặp nguy hiểm rất lớn.

Hai anh em họ Tống đã là cao thủ Siêu Phàm Nhị Cảnh và Tam Cảnh từ rất lâu rồi, cho đến nay, ai biết được thực lực của bọn họ đã mạnh đến mức nào.

Phùng Giai Di lại chỉ có thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh, một khi hai anh em họ Tống có vấn đề, Phùng Giai Di hoàn toàn không phải đối thủ của họ.

Nghĩ tới đây, nỗi lo trong lòng Dương Thanh càng thêm lớn.

“Từ từ”

Thấy Dương Thanh đang chuẩn bị ra tay giết chết cao thủ của Dược Vương Gốc, lão Cửu vẫn giữ im lặng từ đầu tới giờ chợt lên tiếng.

Lão Cửu tươi cười nhìn Dương Thanh, nói: “Muốn bắt bọn họ nói ra cũng không quá khó khăn đâu’.

Dứt lời, ông lão bước tới trước mặt bốn gã cao thủ của Dược Vương Cốc, ha hả cười nói: “Xin phép tự giới thiệu bản thân trước đã, tôi họ Miêu, đến từ Miêu Thành, các vị có chắc là sẽ không nói không?”

Nghe thấy lão Cửu nói mình đến từ Miêu Thành, bốn gã cao thủ của Dược Vương Cốc đều biến sắc, như thể gặp phải thứ dã thú khủng bố nào đó.

Dương Thanh thoáng kinh ngạc, lão Cửu chỉ mới nói mình từ Miêu Thành tới, vậy mà lại có thể khiến cho đám cao thủ không sợ chết của Dược Vương Cốc lộ vẻ sợ hãi thế này?

Miêu Thành nguy hiểm đến thế sao?

Gã cao thủ cầm đầu cắn răng nói: “Tốt nhất là ông chớ có động vào chúng tôi, bằng không, cốc chủ của chúng tôi tuyệt đối không tha cho các người đâu”.

Lão Cửu vẫn cười ha hả, tay chợt búng một cái, Dương Thanh chỉ thoáng thấy một bóng đen vụt qua, nhanh như điện xet.

HẠ.”

Giây tiếp theo, gã cao thủ cầm đầu chợt vặn vẹo cả mặt, kêu rên đau đớn như đứt ruột đứt gan.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK