Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3140:

Mục phủ có hai cao thủ ngang với Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong, thành chủ Hoài Thành còn định đến Mục phủ làm gì?

Lúc này, ở Mục phủ, tại chỗ ở của đám người Dương Thanh.

Sau khi nhận một cuộc gọi xong, Hoài Lam bỗng nghiêm nghị nói: “Mới hồi nấy, thành chủ Hoài Thành vừa rời khỏi Hoài Thành, có lẽ đang định tới Mục phủ”.

“Sao cơ?”

Lão Cửu lập tức biến sắc.

Dương Thanh cũng nhíu mày, nhìn Hoài Lam: “Ông ta đến vì tôi à?”

Hoài Lam lắc đầu: “Không biết được!”

“Nhưng tôi đoán, có lẽ thành chủ Hoài Thành định đến Mục phủ để thăm dò thực lực của Mục thành chủ, nếu thực lực của Mục thành chủ khó lường, ngay cả thành chủ Hoài Thành cũng không năm chắc sẽ thăng Mục thành chủ, ông ta sẽ mau chóng rời đi”.

“Nhưng nếu thực lực của Mục thành chủ kém xa thành chủ Hoài Thành, có lẽ thành chủ Hoài Thành sẽ lập tức đòi người”.

“Nếu đến lúc đó thật, phải xem Mục phủ có chịu được áp lực từ thành chủ Hoài Thành không”.

Nghe thấy Hoài Lam nói thế, sắc mặt của Dương Thanh và lão Cửu hết sức khó coi.

Một lúc lâu sau, Dương Thanh cười khổ: “Cảnh giới của tôi mới đến Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong, tôi có tài đức gì mà lại được một cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh đỉnh phong đuổi giết qua cả vạn dặm thế chứ”.

Lão Cửu nhìn về phía Dương Thanh: “Bởi vì thành chủ Hoài Thành sợ, ông ta sợ nếu thả cậu rời đi thì sẽ là thả hổ về rừng, sau này cậu sẽ có sức uy hiếp rất lớn”.

Hoài Lam cũng nói: “Với thiên phú võ thuật của anh Thanh, cho dù ở gia tộc Cổ Võ thì cũng là thiên tài đỉnh cao, thành chủ Hoài Thành đã trở mặt với anh, sao có thể để anh sống sót rời đi chứ?”

Lão Cửu hỏi: “Chúng ta cần nói tin này cho Mục thành chủ biết không?”

Hoài Lam lắc đầu: “Chắc chắn Mục thành chủ đã biết chuyện này rồi, bây giờ chúng ta chỉ có thể cầu nguyện rrằng Mục thành chủ sẽ chịu được áp lực từ thành chủ Hoài Thành thôi”.

“Nếu Mục thành chủ không chịu được, chúng ta chỉ có thể liều mạng một phen, nhưng kết quả chỉ có một, đó là chúng ta bị tiêu diệt sạch”.

Dương Thanh và lão Cửu lập tức im lặng, không ngờ chuyện lại tới mức này.

Hoài Lam lại mỉm cười: “Đương nhiên, chúng †a cũng không cần áp lực quá, nhập gia tùy tục, dù sao bây giờ, có muốn chạy trốn cũng không thoát được nữa, nếu đã vậy, tại sao không gửi găm hy vọng vào Mục thành chủ?”

“Theo tôi thấy, thực lực của Mục thành chủ rất khó lường, tuy chân bị tàn tật nhưng vẫn áp đảo.

được các gia tộc hàng đầu ở Thiện Thành bao nhiêu năm, chắc chán phải có chỗ hơn người, bäng không Mục phủ đã bị lật đổ từ lâu rồi”.

“Cho dù thành chủ Hoài Thành tới, chưa chäc ông ta đã dám đánh với Mục thành chủ ở Mục phủ đâu”.

Dương Thanh gật nhẹ đầu, mở miệng nói: “Bây giờ đành phải hy vọng thực lực của Mục thành chủ có thể mạnh hơn chút nữa”.

“Anh Thanh!”

Đúng lúc này, Phùng Tiểu Uyển vẫn luôn im lặng bỗng thận trọng nói: “Anh Thanh, em có cách giúp chân Mục thành chủ khỏi hẳn trong thời gian ngắn”.

Nghe thấy thế, tất cả mọi người đều nhìn về phía Phùng Tiểu Uyển.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK