Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2801:

“Dương Thanh!”

Phùng Chí Viễn dữ dằn hét lớn, con ngươi lóe lên ý muốn giết người cực kì mãnh liệt.

Ông ta không biết vì sao mật thất tu luyện của mình lại mất công năng đặc biệt, nhưng ông ta có thể chắc chắn, chuyện này có liên quan tới Dương Thanh.

Phùng Chí Viễn nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhất định là do mày đã lấy thứ bảo bối gì trong này nên nơi này mới triệt để mất công hiệu tu luyện như thế”.

Sáng sớm hôm sau, Dương Thanh rời khỏi trạng thái tu luyện, chậm rãi thở ra một hơi.

Tuy anh tu luyện suốt đêm nhưng hiện tại lại hoàn toàn không buồn ngủ, trái lại còn cảm thấy cực kì tỉnh táo, linh mẫn.

Anh giơ tay, liếc nhìn đồng hồ, đưa mắt về phía nơi ở của Hoàng tộc họ Phùng: “Còn hơn hai tiếng nữa là tới đại lễ sắc phong người thừa kế đời thứ ba của Hoàng tộc họ Phùng rồi”.

Anh đi tới bên cửa sổ, nhìn xuống dưới, thấy hai bên đường đều treo đèn lồng, cửa chính của các cửa hàng còn treo các loại ruy băng sặc sỡ.

Khắp Hoàng thành Phùng đều như rực rỡ hẳn lên.

Hiển nhiên, Phùng Hoàng đã tỏ thái độ vô cùng coi trọng đứa cháu trưởng Mã Siêu đã mất tích hai mươi sáu năm, bằng không, sao lại phô trương tuyên truyền Mã Siêu trở về đến vậy?

Dương Thanh nhíu chặt mày, Hoàng tộc họ Phùng phô trương tuyên truyền đến thế, nếu mình muốn đưa Mã Siêu rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng thì quả là một khó khăn không nhỏ.

Dẫu sao, Hoàng tộc cũng cần thể diện, họ đã chào đón Mã Siêu trở về như vậy, Mã Siêu lại bỗng bỏ đi, chẳng phải chuyện này sẽ thành mối nhục của Hoàng tộc họ Phùng hay sao?

“Cộc cộc!”

Đúng lúc này, có tiếng gõ cửa vang lên, ngay sau đó, giọng của Phùng Chí Ngạo đã vọng vào: “Cậu Thanh, tôi muốn thảo luận với cậu một lát!”

Dương Thanh nhíu mày, Phùng Chí Ngạo vẫn chưa chịu từ bỏ ý đồ?

Anh mở cửa, Phùng Chí Ngạo dẫn theo Phùng Giai Di đi vào.

Dương Thanh ngồi trên sofa, bình thản nhìn hai bố con ngồi đối diện, hỏi: “Đại hoàng tử muốn nói chuyện gì?”

Ngày hôm qua, khi đối mặt với Dương Thanh, Phùng Chí Ngạo vẫn còn giữ thái độ cực kì kiêu ngạo, nhưng nay, vẻ ngạo nghễ lạnh lùng ấy đã hoàn toàn biến mất, sắc mặt nhuộm vẻ âu sầu.

“Chuyện xảy ra tối qua, Giai Di đã nói cho tôi biết cả, nếu tôi đoán không lầm thì hang động mà hai người đi vào từ trong mật thất của trang trại Di Hòa ấy, ngay cả Phùng Chí Viễn cũng chưa chắc đã biết đến”.

Phùng Chí Ngạo bình tĩnh nói: “Sau khi hai người vào mật thất, người lấp kín lối ra chắc chắn là người của Phùng Chí Viễn, mà nay hai người lại thoát ra khỏi mật thất từ động thất kia như vậy, Phùng Chí Viễn nhất định đã cực kì phẫn nộ”.

Dương Thanh lạnh nhạt hỏi: “Vậy thì đã sao?”

Thực ra, lòng anh cũng đã thêm vài phần lo lắng, bởi sau khi anh lấy hạt châu trong miệng xác khô đi thì mật thất kia đã mất công năng tu luyện đặc biệt.

Nếu Phùng Chí Viễn mà biết, nhất định sẽ đoán được anh đã lấy đi thứ gì đó trong động thất kia.

Phùng Chí Ngạo bảo: “Cậu không quen biết Phùng Chí Viễn nên không biết cậu ta là người nguy hiểm cỡ nào, ngay cả chính tôi ở trong Hoàng tộc này cũng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm của cậu ta”.

“Bình thường, mật thất vốn có công năng tu luyện, nhưng sau khi hai người đi vào động thất, công hiệu tu luyện kia lại biến mất, cậu nghĩ Phùng Chí Viễn sẽ làm gì với cậu đây?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK