Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2743:

Không ai biết nội tạng của anh đã bị tổn thương nặng, nếu là người bình thường thì đã chết vô số lần rồi.

“Dương Thanh!”

Vũ Văn Bân lại bò dậy, ngực anh ta đã lõm hẳn xuống, nhưng điều kỳ lạ chính là tuy bị thương nặng như thế nhưng trên người anh ta không hề có máu tươi.

Lồng ngực bị lõm xuống của anh ta đang dần khôi phục với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Tuy huyết mạch cuồng hóa của Dương Thanh đã hoàn toàn bùng nổ nhưng anh vẫn giữ được tỉnh táo, đương nhiên anh cũng nhìn thấy vết thương trên người Vũ Văn Bân đang nhanh chóng khôi phục.

Đến giờ anh mới nhận ra, không thể coi Vũ Văn Bân là người nữa, anh ta đã bị nhà khoa học điên Black Doctor cải tạo rồi.

Bằng không, Vũ Văn Bân bị thương nặng như vậy, tại sao lại không chảy máu chứ?

Còn cả vết thương trên người anh ta nữa, tại sao chúng có thể nhanh chóng khép lại?

Trừ công nghệ cao cấp nano, Dương Thanh thực sự không nghĩ ra khả năng nào khác.

“Dương Thanh, mày không giết được tao đâu!”

Vũ Văn Bân phá lên cười, vẻ thù hằn trong mắt ngày càng rõ rệt.

Chẳng những Dương Thanh đang điên cuồng không bị Vũ Văn Bân kích thích mà còn bình tĩnh hơn.

Anh nhìn chằm chằm vào Vũ Văn Bân, muốn tìm ra điểm chí mạng của anh ta, bằng không, chẳng những anh không giết được Vũ Văn Bân mà còn chết nhanh hơn anh ta nữa.

Bây giờ, anh gần như không ôm hy vọng sống sót nữa, chỉ mình anh biết vết thương của mình nặng tới đâu.

Thậm chí anh còn nghi ngờ, anh sẽ chết ngay sau khi dùng đến huyết mạch cuồng hóa.

“Dương Thanh, mày không giết được tao! Ha ha ha ha! Mày không giết được tao đâu!”

Vũ Văn Bân cười lớn, lại chủ động tấn công Dương Thanh.

Lần này, Dương Thanh không tốn sức để thực hiện những đòn tấn công vô nghĩa nữa, anh liên tục né tránh, với trạng thái của anh bây giờ, Vũ Văn Bân gần như không thể khiến anh bị thương.

Anh phải nghĩ cách tìm ra điểm chí mạng của Vũ Văn Bân thì mới có thể giải quyết tên cầm thú này.

“Dương Thanh, chẳng phải hồi nãy mày lợi hại lắm à? Ra tay với tao đi! Tránh làm gì chứ?”

“Chẳng phải mày rất muốn giết tao để báo thù cho lão già khốn kiếp Vũ Văn Cao Dương ư?”

“Lại đây! Giết tao đi nào!”

Vũ Văn Bân vừa điên cuồng tấn công, vừa tức giận quát.

Dương Thanh như không nghe thấy gì, vừa né tránh vừa nhìn chằm chằm vào Vũ Văn Bân.

Vào giây phút này, bộ não anh như phát triển hơn, anh có thể thấy rõ từng biến đổi trên cơ thể Vũ Văn Bân mỗi khi anh ta tấn công hay nói chuyện.

Vũ Văn Bân đã tấn công mấy trăm lần mà vẫn không thể chạm đến một cọng tóc của Dương Thanh, có vẻ anh ta cũng hơi suốt ruột, bèn khiêu khích Dương Thanh bằng những lời lẽ điên cuồng hơn trước.

“Ra thế!”

Rốt cuộc Dương Thanh cũng ngừng trốn tránh, anh nằm lấy cổ tay Vũ Văn Bân, trong mắt lóe lên sát khí mãnh liệt. “Vũ Văn Bân, tao cũng muốn xem xem lần này, ai sẽ cứu được mày đấy?”

Dương Thanh nói rồi đẩm vào bụng Vũ Văn Bản. “Phụt”

Cả cánh tay Dương Thanh lún sâu vào bụng Vũ Văn Bản, anh bất chợt rút tay ra, lúc này trong tay anh là một vật thể màu đen lớn bằng cái điện thoại.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK