Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lúc này Dương Thanh vô cùng bá đạo.


Một cái đập tay khiến mọi người sợ tới ngây dại.


Ngụy Minh Nguyệt ở gần Dương Thanh nhất lại càng sợ hãi, vô thức trốn sau lưng tên trai bao.


“Anh, anh trai à, cô ta đắc tội anh chứ không phải tôi đâu!”

Tên trai bao toàn thân cơ bắp giống như chuột thấy mèo, run rẩy hét lên.


Không phải cậu ta nhát gan, mà là Dương Thanh quá khủng bố, vỗ một cái đã đập nát bàn gỗ.
Cho dù cậu ta học võ ở trường thể thao cũng không làm nổi.


“Con đàn bà chết tiệt này, mau cút ra cho tôi!”

Tên trai bao đẩy Ngụy Minh Nguyệt đang trốn sau lưng mình lên trước rồi bỏ chạy.


Mọi người đổ dồn ánh mắt lên người cô ta.


Mấy chục khách hàng vây xem nhưng không ai đồng tình với Ngụy Minh Nguyệt.


Bọn họ đều nhìn thấy cô ta đã hạch sách Hạ Hà như thế nào.


Bây giờ bị Dương Thanh chỉnh đốn cũng là đáng đời.


“Không ngờ cô Nguyệt không sợ trời không sợ đất cũng có lúc sợ hãi như vậy?”

Tô San khoanh tay cười híp mắt nhìn Ngụy Minh Nguyệt, châm chọc nói.


“Ai nói tôi sợ?”

Ngụy Minh Nguyệt thẹn quá hóa giận, bị nhiều người vây xem còn bị Dương Thanh ép tự vả, quá nhục nhã.


“Không sợ sao cô không đi?”, Tô San giễu cợt hỏi.



Ngụy Minh Nguyệt hung hăng trừng mắt nhìn Tô San rồi lại nhìn Dương Thanh.


Anh vẫn bình tĩnh đứng đó, sắc mặt lạnh lùng.


Hạ Hà bên cạnh lo lắng Dương Thanh sẽ vì mình mà đắc tội nhà họ Ngụy.


Ngụy Minh Nguyệt biết hiện giờ chỉ Hạ Hà mới cứu nổi mình.


Cô ta bèn nói với Hạ Hà: “Xin lỗi cô, vừa rồi là tôi không đúng.
Tôi không nên chỉ vì cô làm đổ một chút nước canh mà đòi cô bồi thường”.


Lời xin lỗi cực kỳ cứng nhắc, rõ ràng không hề thành tâm.


Hạ Hà vội vàng lắc đầu, nói với Dương Thanh: “Hay là bỏ đi được không? Tôi không sao cả!”

“Nếu cô sợ tôi sẽ vì cô đắc tội nhà họ Ngụy thì đừng lo.
Chỉ là một gia tộc nho nhỏ không đáng nhắc tới mà thôi!”

Hạ Hà muốn bỏ qua cho êm chuyện, anh lại không chịu, lắc đầu nói: “Đây không phải lần đầu tiên cô ta gây sự với tôi, nhất định phải bị trừng phạt!”

Tô Thành Vũ cũng nhìn ra được sự lo lắng của Hạ Hà, lên tiếng khuyên nhủ: “Cậu Thanh nói đúng đấy, với cậu ấy nhà họ Ngụy không đáng phải sợ.
Nếu bọn họ thực sự dám truy cứu, nhà họ Tô chúng tôi sẽ đứng ra đỡ cho cậu ấy!”

Hạ Hà chỉ biết Dương Thanh rất giàu có, không ngờ người có địa vị cao như Tô Thành Vũ cũng phải cung kính nghe theo anh.


Ngụy Minh Nguyệt có dự cảm chẳng lành.
Nếu chỉ có một mình Dương Thanh, cô ta chỉ e ngại anh giỏi võ.


Nhưng bây giờ Tô Thành Vũ nghe lời Dương Thanh như vậy, thậm chí còn tự nguyện trở mặt với nhà họ Ngụy vì anh.


Rốt cuộc Dương Thanh là ai?

Lúc này Ngụy Minh Nguyệt vô cùng sợ hãi.


Không chỉ cô ta, khách hàng xung quanh cũng sững sờ từ lúc thấy Tô Thành Vũ xuất hiện.


Ông ta lại nói trước mặt mọi người rằng, nhà họ Ngụy không đáng để Dương Thanh phải e sợ.


Tất cả đều tò mò muốn biết chàng trai trẻ kia là ai.


“Không ngờ cậu ta lợi hại như vậy, đến cả người giàu nhất Giang Hải cũng phải hết mực cung kính!”

“Đúng vậy, vừa rồi chúng ta còn lo thay cho cậu ta, nào ngờ người ta có chỗ dựa vững chãi từ trước rồi!”

“Bây giờ thì hay rồi, cô ả ngang ngược kia không phách lối nổi nữa!”

Đám người bàn tán ầm ĩ.
Những lời nói chế giễu kia truyền tới tai Ngụy Minh Nguyệt, khiến cô ta nổi giận đùng đùng.


“Thời gian của tôi có hạn.
Một phút nữa cô không tự vả, đừng trách tôi không khách sáo!”

Dương Thanh bỗng nhiên lên tiếng.


“Anh đừng hiếp người quá đáng.
Tôi đã xin lỗi bạn anh rồi, anh còn muốn gì nữa?”

Ngụy Minh Nguyệt đỏ bừng mặt, cắn răng nói.


Cô ta là cô chủ nhà họ Ngụy địa vị cao quý, tới đâu cũng được mọi người chú ý, ai dám đắc tội cô ta?

Thế nhưng mỗi khi gặp phải Dương Thanh, lòng tự tôn của cô ta đều bị anh giẫm đạp dưới chân.


“Còn ba mươi giây!”

Dương Thanh liếc mắt nhìn đồng đồ, lạnh lùng nói, không cho cô ta cơ hội thương lượng.



Từng giây từng phút trôi qua như đang dày vò Ngụy Minh Nguyệt.


Bây giờ cô ta tự vả trước mặt nhiều người như vậy, lỡ bị truyền ra ngoài thì còn mặt mũi nào nữa?

Nhưng nếu cô ta không tự làm, Dương Thanh sẽ ra tay.


“Mười giây!”

Khi Ngụy Minh Nguyệt đang đấu tranh tâm lý kịch liệt, Dương Thanh tiếp tục nhắc nhở.


Thấy mười giây cuối cùng sắp hết, Ngụy Minh Nguyệt không thể chịu nổi áp lực của Dương Thanh nữa.
.


Truyện đề cử: Cưng Chiều Cô Vợ Quân Nhân

“Bốp!”

“Bốp!”

….


Trước sự chứng kiến của mấy chục người, Ngụy Minh Nguyệt tự tát thật mạnh lên mặt mình.
Tiếng vả chan chát chói tai vang lên, kiêu ngạo và tôn nghiêm của cô ta cũng mất sạch.


Sau mười cái tát liên tiếp, cả khuôn mặt của cô ta sưng vù, đỏ như đít khỉ.


“Bây giờ tôi đã đi được chưa?”

Ngụy Minh Nguyệt hung dữ hét lên, bật khóc nức nở.


“Cút!”

Dương Thanh lạnh lùng quát.


Ngụy Minh Nguyệt cảm thấy quá mất mặt, cắm đầu chạy mất.


Dương Thanh chợt nhìn sang gã quản lý nhà hàng.


Nếu Ngụy Minh Nguyệt là kẻ cầm đầu, quản lý nhà hàng chính là đồng phạm.


Ông ta đã bị cảnh tượng vừa rồi dọa sợ mất mật.
Thấy anh nhìn mình, chưa cần Tô Thành Vũ mở miệng ông ta đã quỳ sụp xuống.


“Cậu Thanh, tôi ngu ngốc coi thường người khác.
Tôi không nên đắc tội với cậu, xin cậu tha cho tôi một con đường sống!”


Gã quản lý nhà hàng vội vàng cầu khẩn.


Lúc mới tới Tô Thành Vũ chỉ thấy Đại Miêu dẫn người bao vây Dương Thanh, không hề biết quản lý nhà hàng cũng đắc tội anh.


“Người đâu, đánh ông ta một trận nhừ tử rồi ném ra ngoài cho tôi!”, Tô Thành Vũ giận dữ rống lên.


Tuy Đại Miêu làm bảo kê cho nhà họ Tô nhưng chỉ là quan hệ hợp tác.
Ông ta không có khả năng khống chế gã tuyệt đối.


Nhưng quản lý nhà hàng là người được nhà họ Tô tuyển chọn, đắc tội Dương Thanh là tội không thể tha thứ.


“Cậu Thanh, cô gái này là bạn cậu sao?”

Sau khi quản lý nhà hàng bị lôi đi, Tô Thành Vũ cười híp mắt nhìn Hạ Hà, chủ động hỏi Dương Thanh.


Dương Thanh khẽ gật đầu: “Cô ấy tên là Hạ Hà, người đã cứu mạng con gái tôi!”

Nghe vậy, Tô Thành Vũ không khỏi kinh hãi.
Ông ta vốn tưởng anh giúp Hạ Hà vì thấy cô ta xinh đẹp, không ngờ cô ta lại là ân nhân cứu mạng của con gái anh.


“Thì ra là ân nhân cứu mạng của Tiêu Tiêu, tôi đã sơ suất rồi!”

Tô Thành Vũ lập tức dặn dò nhân viên: “Từ nay về sau, cô Hà chính là tổng giám đốc của nhà hàng Bắc Viên Xuân.
Ai dám coi thường cô ấy cũng chính là coi thường tôi!”

Tuy Hạ Hà chỉ giúp Tiêu Tiêu tránh khỏi một chút tổn thương nhưng đối với Dương Thanh, đây chính là ơn cứu mạng.


Anh giới thiệu cô ta với Tô Thành Vũ là muốn Tô Thành Vũ nâng đỡ cô ta.


Nhờ vậy, sau này Hạ Hà sẽ không phải khổ sở kiếm tiền nữa.


- ---------------------------


.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK