Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Nhưng ngay vào lúc này, Mã Siêu lại một lần nữa vọt tới, hung hăng đánh xuống một quyền cực mạnh.

Dương Thanh cắn răng, không kịp nghĩ nhiều, tay chém ra một chưởng.

"Uỳnh!"
Một quyền của Mã Siêu đánh ngay vào lòng bàn tay Dương Thanh, anh cảm thấy có một năng lượng cuồng bạo đang len dọc theo bàn tay mình, lan tràn đi khắp cánh tay.

"Uỳnh uỳnh uỳnh!"
Anh còn chưa kịp lui lại, ba đòn công kích của Mã Siêu đã rơi xuống liên tiếp.

Lần này, Dương Thanh đã không cách nào đứng thẳng được nữa, thân thể anh bị đánh bay ra sau như một quả bóng cao su.

Nhưng anh còn chưa rơi xuống đất, Mã Siêu đã lại vọt tới, rít gào điên cuồng, đánh mạnh một đòn xuống đầu anh.

Mặt Dương Thanh lập tức biến sắc, muốn né tránh, nhưng thân mình anh đã bay lên, không cách nào thay đổi quỹ tích di chuyển của mình, dường như lần này anh chỉ còn một cách gắng gượng chống đỡ đòn này của Mã Siêu.

Có điều, nếu trúng đòn này, dù không chết thì chỉ sợ anh cũng phải trọng thương rồi.


Với trạng thái hiện nay của anh, một khi trọng thương, nhất định sẽ bị Mã Siêu giết chết trong một đòn.

Ngay khi nắm đấm của Mã Siêu sắp rơi xuống đầu Dương Thanh, chợt có một bóng người trung niên xuất hiện trước mặt anh.

Người đàn ông trung niên kia chỉ thờ ơ vươn một cánh tay.

"Uỳnh!"
Nắm đấm của Mã Siêu nặng nề rơi vào lòng bàn tay người đàn ông trung niên kia, lại như thể đánh vào bịch bông, người đàn ông trung niên vẫn đứng vững tại chỗ, không lui nửa bước.

Trái lại, Mã Siêu như vừa bị một năng lượng vô hình đập trúng, thân thể bay ngược ra sau.

Một giây tiếp theo, bóng người đàn ông trung niên biến mất.

Khi ông ta xuất hiện lại, Dương Thanh chỉ thấy ông ta chạm nhẹ vào giữa trán Mã Siêu một cái, quát lớn: "Trấn áp!"
Sau một tiếng quát lớn này, những đường hoa văn màu đỏ máu trên người Mã Siêu hệt như chuột thấy mèo, biến mất sạch sẽ trong nháy mắt.


Thân thể Mã Siêu rơi xuống mặt đất, hai mắt nhắm nghiền như một đứa trẻ ngủ say.

Kể từ khi Mã Siêu đánh bay Dương Thanh cho đến khi anh ta muốn đánh chết Dương Thanh, lại có một người đàn ông trung niên xuất hiện đỡ đòn cho anh, rồi đến khi người đàn ông trung niên kia trấn áp Mã Siêu chỉ bằng một ngón tay, tất cả chỉ diễn ra trong một tích tắc.

Hết thảy đều diễn ra trong một tích tắc, cho nên Dương Thanh bị Mã Siêu đánh bay, thân thể vừa mới chạm đất liền thấy, Mã Siêu vừa rồi còn đang cực kì điên cuồng nay đã nằm dài trên mặt đất như một đứa trẻ ngủ say.

Dương Thanh biết, đối phương không phải biến mất vào hư không và xuất hiện lại, chẳng qua thực lực của người này quá mạnh, tốc độ quá nhanh, cho nên ông ta biến mất khi nào, xuất hiện ra sao, ngay cả Dương Thanh cũng không biết.

Lúc này, người đàn ông trung niên đi tới trước mặt Dương Thanh, từ trên cao nhìn xuống anh, lạnh lùng nói: "Người thừa kế của Đế Thôn mà chỉ có chút thực lực thế này thôi sao?"
Nghe đối phương nói thế, Dương Thanh lập tức ngẩn người.

Từ khi anh bắt đầu tu luyện cho tới bây giờ, anh luôn là kẻ vô địch trong lớp người cùng thế hệ, ai cũng cảm thấy thực lực của anh quá mạnh, đây là lần đầu tiên bị người ta nói thực lực quá yếu.

Song, nghĩ tới cảnh tượng người này chỉ dùng một ngón tay đã trấn áp được Mã Siêu, Dương Thanh hoàn toàn không thể nổi nóng được.

Một ngón tay đã đè ép được cao thủ có thực lực ngang ngửa Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong như Mã Siêu, sao có thể là người bình thường?
"Cảm tạ ơn cứu mạng của ngài! Xin hỏi, ngài là tiền bối của Đế Thôn phải không?"
Dương Thanh bò dậy, cung kính nhìn người đàn ông trung niên, hỏi.

Song Dương Thanh chẳng hề để ý đến thái độ của đối phương, lòng anh đang kích động vô cùng.

.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK