Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2810:

Một khi việc Phùng Chí Viễn đã vứt bỏ Mã Siêu năm đó được chứng thực, địa vị của Phùng Chí Viễn ở Hoàng tộc họ Phùng sẽ tuột dốc không phanh.

Thậm chí có lẽ ông ta sẽ bị đuổi khỏi Hoàng tộc họ Phùng.

Phùng Hoàng lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Dương Thanh, khí thế như có như không bao phủ lấy anh.

Dương Thanh không hề sợ hãi, đối mặt với Phùng Hoàng, khí thế bắt đầu xông thẳng lên trời.

Khí thế của Siêu Phàm Ngũ Cảnh lập tức bùng nổ!

Vào giây phút này, ai cũng kinh hãi!

Việc Dương Thanh là cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh đã khiến mọi người khiếp sợ không thua gì khi biết có lẽ Mã Siêu không phải con trai cả đời thứ mười chín.

Ngay cả Phùng Hoàng cũng có vẻ kinh ngạc.

Với kinh nghiệm sống của lão ta, không phải lão ta chưa từng gặp thiên tài võ thuật như Dương Thanh, nhưng những cao thủ Siêu Phàm Ngũ Cảnh chưa đầy ba mươi tuổi mà lão ta từng thấy đều đến từ gia tộc Cổ Võ.

Chẳng lẽ Dương Thanh là thiên tài đến từ gia tộc Cổ Võ nào đó ư?

“Cậu là ai?”

Phùng Hoàng chợt hỏi.

Dương Thanh thản nhiên nói: “Tôi cũng không biết!”

“Ừm?”

Phùng Hoàng nhíu mày, nhưng khi thấy nét mặt bình tĩnh của Dương Thanh, lão ta biết Dương Thanh không nói dối.

Hay nói cách khác, ngay cả Dương Thanh cũng không biết thân phận của mình à?

Tức là Dương Thanh và Mã Siêu đã tự đi đến bước này mà không cần tài nguyên của gia tộc võ thuật đỉnh cao ư?

Nếu đúng thế thật, thiên phú võ thuật của Dương Thanh hơi khủng khiếp quá rồi đấy?

“Hoàng Chủ, Mã Siêu – anh em của tôi không muốn tranh giành Hoàng Vị, cho dù cậu ấy có phải người thừa kế đời thứ mười chín của Hoàng tộc họ Phùng hay không, tôi hy vọng ông sẽ để cậu ấy rời đi”.

Dương Thanh nói tiếp, trên mặt tràn ngập vẻ kiên định.

Phùng Hoàng lạnh lùng nói: “Nếu thằng bé đúng là con trai cả đời thứ mười chín, cho dù nó không muốn tranh giành, nó vẫn phải trở thành người thừa kế thôi!”

Lão ta nói rồi nhìn về phía Phùng Chí Viễn, lạnh lùng hỏi: “Con định giải thích thế nào?”

Phùng Chí Viễn cười nhạt: “Không có gì để giải thích cả, thằng bé chính là đứa con đầu tiên của con! Cho dù có người nghi ngờ thì cũng phải đưa ra chứng cứ thiết thực chứ? Chẳng lẽ đối phương nói Phùng Siêu có chị thì nó có chị ngay à?”

Phùng Chí Ngạo cười lạnh: “Chú hai, đến giờ mà chú vẫn định lừa bố à? Tôi tin có thể dễ dàng điều tra được Phùng Siêu có chị hay không, bây giờ chú giải thích để kéo dài thời gian chứ gì, chú nghĩ có cần thiết không thế?”

Phùng Chí Viễn mỉm cười: “Anh cả, nếu tôi đã dám nói thế, đương nhiên cũng không sợ các anh điều tra. Nhưng anh cả, anh lừa bố rằng Phùng Siêu có chị, anh không sợ bố điều tra rõ sự thật rồi tước chức Đại hoàng tử của anh à?”

Phùng Chí Ngạo không khỏi rùng mình, nếu Phùng Hoàng điều tra kỹ thì chắc chắn sẽ biết được quan hệ giữa Mã Siêu và Mễ Tuyết.

Tuy ngay cả ông ta cũng không biết được rốt cuộc Mã Siêu hay Mễ Tuyết đã chào đời trước, nhưng ông ta không thể cam đoan rằng Phùng Hoàng cũng không điều tra ra.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK