Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2486:

 

Tiêu Đại Vĩ nở nụ cười đầy tàn nhãn, híp mắt nhìn Dương Thanh: “Thằng khốn kia, không muốn chết thì quỳ xuống cầu xin tao nhanh lên, như thế có lẽ tao sẽ cho mày một con đường sống đấy”.

 

Từ đầu đến cuối, Dương Thanh luôn ngồi ở đó với vẻ mặt bình tĩnh, không thèm cho Tiêu Đại Vĩ một cái liếc mắt nào. Với thực lực hiện giờ của anh, cho dù có là cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh đi chăng nữa thì cũng chỉ là giun dế chứ đừng nói là một người chỉ có thực lực Thần Cảnh sơ kỳ.

 

Trong số những người đang có mặt ở đây, ngoại trừ bốn Hoàng tộc lớn và chủ của một số gia tộc đứng đầu các Hoàng thành ra thì không người nào biết Dương Thanh là ai, thực lực của anh mạnh đến đâu lại càng không.

 

Trừ những người biết thân phận của Dương Thanh, còn lại đều đang tỏ ra rất mong chờ và hâm mộ.

 

Họ hâm mộ Tiêu Đại Vĩ vì anh ta đang ra mặt giúp cho Hoàng tộc họ Diệp. Một khi giết Dương Thanh, nhà họ Tiêu sẽ thật sự gia nhập vào trận doanh của Hoàng tộc họ Diệp, đến khi Hoàng tộc này đứng trên đỉnh Chiêu Châu thì địa vị của nhà họ Tiêu cũng sẽ theo đó mà lên.

 

“Đúng là chán sống!”

 

Tống Hữu giận dữ quát, đăng đăng sát khí nhìn Tiêu Đại Vĩ.

 

“Sao đấy? Không dám nhận lời khiêu chiến nên định cho người trong gia tộc ra mặt sao?”, Tiêu Hùng tức giận chất vấn Dương Thanh.

 

Tiêu Đại Vĩ châm chọc nhìn anh, sẵng giọng nói: “Thằng kia, người tao khiêu chiến là mày, mày có dám bước ra đây đánh một trận với tao không?” : “Chắc tên nhóc đó sợ vỡ mật rồi nên mới không dám nói gì đây mài.

 

“Cậu chủ nhà họ Tiêu còn trẻ mà đã bước vào Thần Cảnh sơ kỳ, tôi nghĩ mấy năm nữa là cậu ấy có thể đột phá vào Siêu Phàm Cảnh rồi. Có lẽ chỉ có thiên tài võ thuật của Hoàng tộc mới có thể đấu với người xuất chúng như cậu Tiêu”.

 

“Sau này địa vị của nhà họ Tiêu sẽ cao lắm đây!”

 

Nhiều gia tộc quyền quý không biết Dương Thanh đều bàn tán sôi nổi, thậm chí không ít người bắt đầu giới thiệu với Tiêu Hùng về mấy cô gái ưu tú trong gia tộc, muốn kết thông gia với nhà họ Tiêu.

 

“Thằng kia, cút ra đây nhận lấy cái chết đi!”

 

Sự khen ngợi của những người xung quanh làm cho Tiêu Đại Vĩ cảm thấy rất thoải mái, thái độ càng ngạo mạn hơn, kênh kiệu nói với Dương Thanh.

 

“Cậu Thanh, để tôi giết cậu ta!”, Tống Hữu bực mình nói.

 

Nhưng Dương Thanh lại lắc đầu, đôi mắt sâu thảm của anh rốt cuộc nhìn về phía Tiêu Đại Vĩ, chỉ bật ra hai chữ: “Ôn ào!”

 

Sau hai từ này, một cảnh tượng khiến cho ai cũng ngỡ ngàng xảy ra. Vừa rồi Tiêu Đại Vĩ còn đứng ở giữa sảnh tiệc yêu cầu Dương Thanh cút ra nhận lấy cái chết, giờ lại đột nhiên như bị thương nặng, máu tươi chảy ra khóe miệng, thân thể lùi ra sau bảy tám bước.

 

“Đại VI”

 

Sắc mặt Tiêu Hùng thay đổi, thét lên.

 

Những người khác cũng sững sờ, không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe Dương Thanh nói hai chữ “ồn ào’ rồi Tiêu Đại Vĩ chật vật lùi mấy bước, khóe miệng thì chảy máu ròng ròng.

 

Giờ phút này, trên mặt anh ta đầy vẻ đau đớn, hai mắt sợ hãi nhìn Dương Thanh.

 

Anh ta muốn nói chuyện nhưng lại không thốt nên lời. Ban đầu máu chảy ra khỏi miệng, sau đó đến hai mắt, hai tai, hai lỗ mũi.

 

“Rầm!”

 

Dưới ánh nhìn đầy thảng thốt của mọi người, Tiêu Đại Vĩ lảo đảo bước ra sau mấy bước rồi ngã nhào xuống đất.

 

“Đại VI”

 

Tiêu Hùng hốt hoảng chạy đến bên cạnh anh ta, kiểm tra thì phát hiện con trai mình, thiên tài võ thuật nhà họ Tiêu, đã chết.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK