Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2906:

Phùng Tiểu Uyển bước tới, lo âu hỏi: ‘Anh Thanh, anh không sao chứ?”

Dương Thanh khẽ lắc đầu, cười nói: “Anh không sao'”.

Phùng Tiểu Uyển bảo: ‘Không sao thì tốt rồi, anh đi lâu như vậy, em với chị Lâm còn tưởng anh gặp phiền toái gì”.

Dương Thanh bèn hỏi: ‘Hai người có biết Miêu thành chủ là người thế nào không?”

Mặc dù bản thân anh có cảm giác cực kì thân cận với Miêu thành chủ nhưng dù sao đây cũng là lần đầu gặp mặt, hơn nữa, anh còn được Miêu thành chủ phái người đến đón về đây, chỉ gặp mặt một lần, anh không dám chắc Miêu thành chủ là người thế nào.

Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đều sửng sốt, Ngải Lâm nói: “Từ khi tôi và Tiểu Uyển tới nơi này, chưa từng đi ra ngoài, chỉ biết nơi này là phủ Miêu Thành, còn về vị Miêu thành chủ cậu vừa nói, chúng tôi chưa từng gặp lần nào”.

Phùng Tiểu Uyển cũng bảo: “Em với chị Lâm cả ngày đều ở trong này, không quen biết ai khác”.

Dương Thanh lập tức trầm tư, Phùng Tiểu Uyển và Ngải Lâm đều đã tới thành phủ Miêu Thành lâu như vậy rồi nhưng còn chưa từng gặp Miêu thành chủ, mà anh vừa mới tới đã được Miêu thành chủ mời gặp mặt.

Miêu thành chủ chỉ mời anh một chén rượu, sau đó không thấy tăm hơi, anh thực sự không hiểu, Miêu thành chủ đưa anh tới phủ Miêu Thành vì mục đích gì.

Dương Thanh thực sự không hiểu vì sao Miêu thành chủ lại đối xử với mình như vậy, đồng thời cũng không rõ đối phương có mục đích gì, anh chỉ biết, thứ rượu Miêu thành chủ cho anh uống vô cùng kì lạ, nó có thể tăng nhanh tốc độ tu luyện của mình.

Sau một đêm tu hành, Dương Thanh cảm thấy cảnh giới võ thuật của mình đã gần chạm tới ngưỡng Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong.

Đợi khi bước vào Siêu Phàm Lục Cảnh đỉnh phong rồi thì Siêu Phàm Thất Cảnh còn xa nữa sao?

Sáng hôm nay, Miêu Hồng tới đây, sau lưng còn có hai cấp dưới đi theo, mỗi người xách hai túi lớn, không biết trong đó chứa thứ gì.

Miêu Hồng nhìn Dương Thanh, nói: ‘Cậu Thanh, đây là cỏ Hồi Hồn, thành chủ sai tôi mang tới cho cậu”.

Ông ta vừa nói xong, Dương Thanh liền ngây ngẩn cả người.

Lần này anh tới Miêu Thành chính là để tìm kiếm cỏ Hồi Hồn, bởi Phùng Giai Di đã nói, Phùng Hoàng từng cho biết, cỏ Hồi Hồn có thể giúp người mất đi ý thức chậm rãi khôi phục lại.

cỏ Hồi Hồn này lại chỉ có ở Miêu Thành, vậy nên anh mới phải tới nơi này.

Nhưng anh thật không ngờ, mình còn chưa bắt tay vào tìm kiếm cỏ Hồi Hồn, Miêu thành chủ đã sai người đưa tới, quan trọng hơn cả là, bằng cách nào Miêu thành chủ lại biết được mục đích chuyến đi này của anh?

“Thay tôi gửi lời cảm ơn Miêu thành chủ!”

Dương Thanh bình tĩnh lại, nói.

Miêu Hồng lại nghiêm trang bảo: “Nếu muốn cảm ơn thì cậu hãy đích thân tới cảm ơn, mỗi ngày thành chủ đều tới Long Khê thả câu”.

Dứt lời, ông ta quay người bước đi.

Nhìn theo bóng dáng Miêu Hồng biến mất, Dương Thanh ngơ người ra, vị này lúc nào cũng nghiêm túc nhỉ?

“Anh Thanh, đây là cỏ Hồi Hồn! Nhiều quá đi mất”

Lúc này, Phùng Tiểu Uyển cũng bước ra, nhìn thấy bốn túi lớn đựng đầy cỏ Hồi Hồn, cô ta khiếp sợ ra mặt.

Dương Thanh gật đầu cười nói: “Vừa rồi, Miêu thành chủ sai người đưa tới”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK