Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2415:

 

Thượng Quan Hoàng lập tức thay đổi sắc mặt, tức giận nói: “Sao các người không ngăn cản?”

 

Sau khi nói ra những lời này, lão ta mới ý thức được lời nói của mình có vấn đề thế nào. Đối phương là hai cao thủ bán bộ Thần Cảnh, chỉ bằng lực lượng canh phòng của Hoàng thành thì sao có thể ngăn được?

 

Tên lính gác mặt đầy vẻ kinh hoàng sợ hãi, không biết phải nói gì.

 

Vẫn là Thượng Quan Nhu lên tiếng: “Lui xuống trước đi!”

 

Chờ sau khi lính canh phòng rời đi, Thượng Quan Nhu trịnh trọng nói: “Chẳng trách cậu Thanh lại tức giận như vậy, xem ra có người mang bạn của cậu ấy đi rồi”.

 

“Nhưng rốt cuộc đối phương là ai, lại phái hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh đi bắt một cô gái, hơn nữa cô gái này còn có quan hệ với cậu Thanh”.

 

Lúc này Thượng Quan Hoàng mới vội ra lệnh: “Thông báo phong tỏa Hoàng thành, nhất định phải tìm ra hai người kia”.

 

Dứt lời, lão ta nhìn về phía Thượng Quan Nhu, nói: “Nhu Nhu, dẫu sao bạn của cậu Thanh cũng bị người ta đưa đi từ Hoàng tộc chúng ta, ông sợ chuyện này sẽ khiến cậu Thanh giận cá chém thớt lên Hoàng tộc”.

 

Thượng Quan Nhu lắc đầu: “Ông nội yên tâm đi, cậu Thanh không phải người như vậy, chuyện cần làm gấp bây giờ là nghĩ cách tìm ra hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh kia”.

 

“Được!”

 

Khi hai ông cháu còn đang suy đoán hai cao thủ bán bộ Siêu Phàm Cảnh kia là ai, Dương Thanh đã xuất hiện ở cửa Hoàng phủ.

 

“Chị Lâm!”

 

Thấy Ngải Lâm sắc mặt vô cùng tiều tụy, Dương Thanh nhất thời tức giận đến phát điên.

 

Trong ấn tượng của anh, Ngải Lâm là một người phụ nữ ăn mặc rất thời thượng, mà bây giờ sắc mặt tiều tụy, quần áo trên người cũng có thể thấy rõ là đã mặc rất lâu rồi chưa thay.

 

Chắc chắn cô ấy đã gặp phải phiền phức rất lớn nên mới trở thành dáng vẻ này.

 

“Dương Thanh!”

 

Thấy Dương Thanh, Ngải Lâm lập tức nước mắt rơi như mưa, khóc nói: “Mau, cậu mau đi cứu Tiểu Uyển, Tiểu Uyển bị người ta đưa đi rồi”.

 

“Được!”

 

Dương Thanh không kịp hỏi han chuyện cũ, cơ thể thoắt cái đã biến mất, sau đó âm thanh như sấm vang vọng khắp Hoàng phủ: “Phiền Hoàng Chủ chăm sóc bạn thân của tôi!”

 

Chờ khi mọi người lấy lại tinh thần, Dương Thanh đã sớm rời đi.

 

Cùng lúc đó, trong một khách sạn cao cấp nào đó ở trong Hoàng thành, hai người đàn ông mặc trang phục truyền thống mang một cô gái trẻ tuổi đi thẳng lên phòng Chí Tôn.

 

Phòng Chí Tôn là phòng cao cấp nhất trong khách sạn cao cấp nhất ở Hoàng thành Thượng Quan.

 

Bốn phía phòng khách đều ghép bằng từng mảnh thủy tinh hình cung, có thể nhìn thấy vẻ đẹp muốn màu muôn vẻ của Hoàng thành.

 

Lúc này, một thanh niên đang ngồi trên ghế bập bênh bên cửa sổ, ánh mặt trời xuyên qua kính thủy tinh, rải lên trên người anh ta, anh ta nhắm mắt lại, mặt đầy thích thú.

 

“Điện hạ, dẫn người tới rồi!”

 

Hai người đàn ông mặc trang phục truyền thống mang Phùng Tiểu Uyển đang hôn mê tới.

 

“Hử?”

 

Nghe lời người đàn ông mặc trang phục truyền thống, thanh niên kia mới mở mắt ra, thốt ra một tiếng đầy nghi ngờ, ánh mắt dừng trên người Phùng Tiểu Uyển, sau đó hơi cau mày.

 

“Tôi bảo các người tìm đan dược, các người lại mang một cô gái về cho tôi làm gì?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK