Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Nghe Tần Thanh Tâm nói vậy, Dương Thanh hiểu cô đã hoàn toàn tỉnh ngộ.


Cuối cùng anh cũng có thể thoải mái làm việc.


“Em yên tâm, anh sẽ không làm chuyện phạm pháp đâu”.


Dương Thanh chân thành nói.
Thấy tòa nhà hai tầng bị đào mất một góc, anh đưa cho Tần Thanh Tâm một chiếc chìa khóa: “Tiếp tục ở lại đây sẽ rất nguy hiểm.
Hôm nay em và Tần Y đừng đi làm nữa, dọn dẹp đồ đạc sang chỗ anh ở đi!”

Tần Thanh Tâm muốn từ chối, Dương Thanh lại nói: “Chúng ta vốn là vợ chồng, không cần phải khách sáo.
Coi như là vì Tiêu Tiêu, dọn đến chỗ anh đi!”

Lần này, Tần Thanh Tâm không từ chối nữa.
Dương Thanh lái chiếc Phaeton ra khỏi sân nhà họ Tần.


“Ý của anh rể là muốn chúng ta dọn nhà hả chị? Anh ấy mua nhà rồi sao?”, Tần Y nghi hoặc hỏi.


Tần Thanh Tâm khẽ gật đầu: “Chúng ta đừng gây thêm phiền phức cho anh ấy nữa.
Mau dọn đồ chuyển sang chỗ anh ấy đi!”

Châu Ngọc Thúy nghe thấy Tần Thanh Tâm nói muốn chuyển nhà liền nổi giận: “Chúng ta đã ở đây cả đời, sao có thể chuyển nhà được? Lại còn là nhà của Dương Thanh? Cậu ta chỉ là một thằng vô dụng, có thể mua được nhà ở gì? Các con muốn chuyển thì chuyển, mẹ không đi đâu”.


Tần Thanh Tâm bất lực lắc đầu: “Mẹ không đi kệ mẹ.
Y Y, mau dọn đồ đi.
Biệt thự của Dương Thanh cái gì cũng có, em lấy mấy bộ quần áo là được rồi”.


“Anh rể mua biệt thự rồi sao?”, Tần Y vui sướng nói.



Tần Thanh Tâm gật đầu: “Một tòa biệt thự rất lớn, cái gì cũng có.
Ngoài một vài đồ vật thiết yếu và quần áo để thay, không cần mang gì nữa đâu”.


“Được, em sẽ dọn đồ ngay”, Tần Y phấn khởi đáp.


Châu Ngọc Thúy vẫn luôn nghe lén hai chị em họ nói chuyện.
Bà ta vốn không định chuyển nhà, nhưng nghe Tần Thanh Tâm nói họ sẽ chuyển vào biệt thự, bà ta lập tức vui mừng.


Hai chị em còn chưa về phòng, Châu Ngọc Thúy đã tức tốc chạy vào phòng dọn đồ.


Tần Thanh Tâm từng tới biệt thự Vân Phong, biết rõ ở đó cái gì cũng có nên chỉ lấy một ít quần áo của mình và Tiêu Tiêu đựng trong vali nhỏ là đủ.


Tần Y cũng không có gì nhiều.
Sau khi hai chị em dọn đồ xong xuôi quay ra phòng khách, Châu Ngọc Thúy đã sắp sẵn hai vali cỡ lớn.


“Sao mẹ cũng dọn đồ vậy? Định về nhà ngoại à?”, Tần Y cố tình châm chọc.


Châu Ngọc Thúy không hề biết ngượng, cười nói: “Mẹ chỉ có hai đứa con gái, hai đứa đi đâu đương nhiên mẹ phải đi theo đấy!”

Cốp xe Maserati không chứa hết.
Cuối cùng hai vali của Châu Ngọc Thúy đều phải để ở ghế sau mới miễn cưỡng chở theo được.


Tần Y chậm rãi lái xe tới biệt thự Vân Phong.


“Chị đừng nói biệt thự của anh rể ở khu biệt thự Vân Thủy Uyển đấy nhé?”, theo hướng Tần Thanh Tâm chỉ, Tần Y ngày càng kinh ngạc.


“Em cứ lái xe theo chỉ dẫn của chị là được, chắc chắn không sai đâu”, Tần Thanh Tâm nói.


Châu Ngọc Thúy cười lạnh: “Vân Thủy Uyển là khu biệt thự cao cấp nhất của cả Giang Hải, nơi ở của bốn gia tộc đứng đầu Giang Hải.
Làm sao thằng vô dụng kia có thể mua nổi biệt thự ở đây?”

Tần Thanh Tâm cau mày: “Mẹ đừng nói anh ấy như vậy nữa được không? Mẹ vốn không biết anh ấy là người như thế nào”.


Tần Y cũng nói: “Hôm nay anh rể làm gì Tần Phi mẹ cũng thấy rồi.
Sức chịu đựng của con người luôn có giới hạn.
Mẹ cứ mở miệng mắng anh ấy vô dụng, nếu có ngày anh ấy tức giận đuổi mẹ đi, mẹ cũng đừng khóc!”

“Hai đứa nói chuyện với mẹ kiểu gì vậy? Dù sao mẹ cũng là mẹ của hai đứa, hai đứa lại vì người ngoài cãi lời mẹ, có con gái nào như vậy không hả?”, Châu Ngọc Thúy không vui nói.


“Con thật sự chưa từng thấy người mẹ nào như mẹ!”, Tần Y phản bác.


Lần trước ở nhà hàng Tô Ký, Tần Y giúp Châu Ngọc Thúy đánh Vương Lộ Dao nhưng lại bị bà ta bắt quỳ xuống xin lỗi, cô ta đã vô cùng tổn thương.


“Con nói chuyện với mẹ kiểu gì thế hả? Có tin mẹ đánh con luôn không?”, Châu Ngọc Thúy thẹn quá hóa giận.


“Đủ rồi!”, Tần Thanh Tâm nổi giận hét lên, quay lại nhìn Châu Ngọc Thúy: “Con nói trước cho mẹ biết, nếu mẹ còn tiếp tục gây khó dễ cho Dương Thanh như ngày trước, tốt nhất mẹ hãy về nhà cũ ở đi”.


Sắc mặt Tần Thanh Tâm rất lạnh lùng.

Châu Ngọc Thúy định nói tiếp, thấy ánh mắt giận dữ của cô thì lại nuốt ngược những lời đó xuống, thở phì phò nhìn ra ngoài cửa sổ.


“Nhà của anh rể ở Vân Thủy Uyển thật sao chị?”

Khi lái xe vào Vân Thủy Uyển, Tần Y cực kỳ kinh hãi.


Bảo vệ ở ngoài cổng thấy biển xe lạ, đang định ngăn cản thì thấy Tần Thanh Tâm ngồi ở ghế lái phụ, vội vàng đứng thẳng cúi chào.


Khu này không lớn lắm.
Những người sống ở đây đều là các gia tộc giàu có nổi danh của Giang Hải.


Bảo vệ ở đây đã ghi nhớ thông tin của ông chủ ở trong đầu, biết rõ Tần Thanh Tâm chính là bà chủ của biệt thự Vân Phong.


Châu Ngọc Thúy sáng bừng hai mắt, kéo cửa kính xuống ngó Đông ngó Tây.
Đây là lần đầu tiên bà ta đặt chân vào khu biệt thự xa hoa tới vậy.


Mặc dù Tần Y cũng ngạc nhiên, nhưng nhớ tới sự thần bí và mạnh mẽ của Dương Thanh, cô ta vẫn có thể tiếp nhận.


“Biệt thự của anh rể ở đâu vậy? Sắp hết đường rồi chị ơi”, Tần Y mãi vẫn chưa thấy Tần Thanh Tâm chỉ đường, nghi hoặc hỏi.


“Cứ lái dọc con đường này là đến”, Tần Thanh Tâm đáp.


“Hả?”

Tần Y không hiểu, bởi vì lái tiếp nữa sẽ lên tới đỉnh núi.
Mà trên đường đi không có một bóng người.


“Chắc là chị nhầm rồi, đi tiếp nữa sẽ tới đỉnh núi đấy.
Một tháng trước có tin tức động trời nói tòa biệt thự nằm ở nơi cao nhất của đỉnh Vân Phong đã bị một ông lớn thần bí mua mất rồi”.


Châu Ngọc Thúy cũng lên tiếng: “Nghe nói con đường dẫn lên đỉnh núi dài khoảng ba cây số, chỉ dành riêng cho chủ nhân tòa biệt thự trên đỉnh núi.
Người ngoài không được phép đi vào đâu”.


“Mẹ còn nghe nói, nửa tháng trước có một cậu chủ nhà giàu muốn lái xe đi lên xem thử, kết quả bị bảo vệ đánh gãy hai chân.

Gia tộc của cậu ta vốn rất tức giận, nhưng khi biết cậu ta định đi lên đỉnh núi liền sợ hãi không dám hé răng nói nửa câu”.


“Kít!”

Tần Y nghe vậy thì phanh gấp.
May mà tốc độ xe không quá cao.


“Đi tiếp nữa sẽ tới con đường dẫn lên đỉnh núi kia đấy”.


Tần Y lo lắng nhìn Tần Thanh Tâm: “Chắc chắn là chị nhớ nhầm rồi”.


“Biệt thự ở đỉnh núi Vân Phong chính là nhà của Dương Thanh.
Em đừng sợ, cứ lái tiếp đi”, Tần Thanh Tâm bất lực nói.


“Con học người ta nói đùa từ bao giờ vậy? Đến cả bốn gia tộc đứng đầu Giang Hải còn không có tư cách ở trên đỉnh, sao thằng vô dụng kia có thể ở được?”, Châu Ngọc Thúy không tin.


Tần Y lại im lặng không lên tiếng, tim đập thình thịch.
Cô ta biết chị mình sẽ không bao giờ nói đùa, vậy nên biệt thự ở trên đỉnh Vân Phong đúng là nhà của Dương Thanh.


“Lái tiếp đi!”, Tần Thanh Tâm cũng lười giải thích, chỉ từ tốn nói một câu.


Tần Y không nói gì thêm, tiếp tục nổ máy đi thẳng về phía trước.


- ---------------------------


.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK