Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Quan Trấn Hải không nói sai, tuy Quan Hồng Nghị là Đại vương tử nhưng cũng không có tư cách nhúng tay vào chuyện của Chấp Pháp đường.
Nội bộ của bất kỳ Vương tộc nào cũng rất phức tạp, có tới mấy phe phái.
Quan Hồng Nghị thuộc chi của Quan Vương, còn Quan Trấn Hải lại là người cầm quyền của chi khác, nằm giữ Chấp Pháp đường của Vương tộc họ Quan.
Lúc này, người vui nhất là Quan Hân.
Dù sao cô ta cũng thuộc chi của Quan Hồng Nghị, đang muốn đẩy Mã Siêu vào chỗ chết, nhưng Quan Hồng Nghị lại cứ muốn lôi kéo anh ta.
Bây giờ Chấp Pháp đường đã nhúng tay vào, Quan
Hồng Nghị không thể lôi kéo Mã Siêu được nữa, trừ khi ông ta định trở mặt với Chấp Pháp đường.
Dù sao Mã Siêu cũng đã tự tiện xông vào Vương phủ họ Quan, còn liên tục tiêu diệt năm tiểu đội tuần tra, hậu quả của chuyện này vô cùng nghiêm trọng, nếu để Chấp Pháp đường xử lý Mã Siêu, chắc chắn anh ta sẽ phải chết.

“Để tôi xem ai dám làm thế?”
Quan Hồng Nghị bỗng lạnh lùng nói.
Ông ta vừa dứt lời, tất cả mọi người đều sững sờ, Quan Trấn Hải cũng hơi kinh ngạc.

“Đại vương tử, ông có ý gì thế? Ông định nhúng tay vào chuyện của Chấp Pháp đường à?”
Quan Trấn Hải trầm giọng hỏi với vẻ không vui.
Quan Hồng Nghị lạnh nhạt nói: “Sao tôi lại nhúng tay vào chuyện của Chấp Pháp đường cơ chứ?”
Quan Trấn Hải ngơ ngác, chẳng phải hành động của Quan Hồng Nghị bây giờ chính là như thế ư? “Đại vương tử đã bắt được hung thủ tự tiên xông vào Vương phủ họ Quan, bây giờ tôi muốn dẫn người đi, Đại vương tử lại không đồng ý, chẳng lẽ vẫn chưa tính là nhúng tay à?"
Quan Trấn Hải hỏi.


“Tôi nói cậu ta là hung thủ xông vào Vương phủ họ Quan bao giờ chứ?"
Quan Hồng Nghị hỏi ngược lại.
Quan Trấn Hải chưa kịp lấy lại tinh thần, ông ta đã nhìn về phía Mã Siêu: “Từ hôm nay trở đi, cậu hãy ở cạnh Quan Hân, bảo đảm an toàn cho con bé, nếu con bé gặp chuyện, tôi sẽ hỏi tội cậu!” “Không được!”
Quan Hân lập tức từ chối.
Tuy Quan Hồng Nghị không giận nhưng vẫn uy nghiêm, ông ta nhíu mày: “Mã Siêu là cao thủ mà bác tìm đến cho cháu, cháu có gì để bất mãn chứ?” “Bác, nếu để cao thủ như anh ta bảo vệ cháu thì hơi lãng phí, bác cứ sắp xếp những vệ sĩ khác cho cháu là được
Quan Hân cố nén giận.
Vừa nãy Mã Siêu suýt giết cô ta, không những thế, em gái ruột của Mã Siêu cũng bị cô ta cử người ám sát, giờ đã biến thành người thực vật rồi kia kìa.
Nếu giữ Mã Siêu bên cạnh, cô ta sợ một ngày nào đó, mình sẽ bị Mã Siêu giết chết.

“Câm miệng!”
Quan Hồng Nghị giận tím mặt: “Chẳng lẽ cháu không biết cháu đã gây ra họa lớn tới mức nào ở Yến Đô à?” “Bác cho Mã Siêu bảo vệ cháu cũng vì trách nhiệm với cháu, nếu cháu gặp chuyện, bác biết ăn nói với bố cháu thế nào đây?”
Mắt Quan Hân đỏ hoe, cắn môi, cúi đầu, không dám cãi Quan Hồng Nghị nữa.
Nếu bây giờ Quan Trấn Hải vẫn chưa biết chuyện gì đã xảy ra thì đúng là ngu xuẩn.
Quan Hồng Nghị coi trọng Mã Siêu, cố ý sắp xếp cho Mã Siêu bảo vệ Quan Hân, cũng đang nói cho Quan Trấn Hải biết, Mã Siêu không phải hung thủ đã tự tiện xông vào Vương phủ họ Quan.

“Quan Trấn Hải, ông còn việc gì à?”
Quan Hồng Nghị lại nhìn về phía Quan Trấn Hải.

Quan Trấn Hải nhìn Quan Hồng Nghị, nói với vẻ nghiền ngẫm: “Đại vương tử, ông chắc chắn rằng người thanh niên này không phải hung thủ đã tự tiện xông vào Vương phủ chứ?” “Ông không tin tôi à?”
Quan Hồng Nghị hỏi lại với vẻ không vui.
Như thể câu hỏi của Quan Trấn Hải đã sỉ nhục ông ta vậy.
Quan Trấn Hải cười nhạt: “Đại vương tử cứ đùa, sao tôi lại không tin ông chứ?" “Nhưng bây giờ vẫn chưa tìm được người đã xông vào Vương phủ họ Quan, thanh niên này rất đáng nghị, tôi cần dẫn cậu ta về Chấp Pháp đường để điều tra”.

“Nếu cậu ta không phải người đã xông vào Vương phủ họ Quan, tôi cam đoan sẽ đưa cậu ta về, đồng thời đến tận chỗ Đại vương tử để xin lỗi”.
Quan Hồng Nghị nhằm mắt lại, bây giờ trong Vương tộc họ Quan, chỉ có Quan Trấn Hải dám đối đầu với ông ta thế này.

“Nếu tôi không đồng ý thì sao?"
Quan Hồng Nghị hờ hững hỏi.
Quan Trấn Hải lắc đầu: “Lúc trước, Chấp Pháp đường được thành lập để hạn chế Vương phủ, có nhiệm vụ giám sát dòng chính của Vương tộc, nếu Đại vương tử không đồng ý thì tôi đành báo cáo đúng sự thật thôi”.
Câu nói này có sức sát thương rất lớn với Quan Hồng Nghị, ở Vương tộc họ Quan, Chấp Pháp đường có quyền hành rất lớn, có thể điều tra bất cứ ai trừ Quan Vương.
Nếu Quan Trấn Hải muốn báo cáo thì chỉ có thể báo cáo cho hội trưởng lão của Vương tộc họ Quan, hội trưởng lão này do những người cầm quyền tối cao của các phe phái trong Vương tộc họ Quan tạo thành.
Cho dù là ý kiến của Quan Vương, nếu hội trưởng lão không thông qua thì cũng không thể chấp hành.
Trong các gia tộc hàng đầu khác đều có tổ chức như hội trưởng lão của Vương tộc họ Quan.
Nếu không có sự giám sát, quyền thế của Vương tộc sẽ chỉ nằm trong tay một số người.
Tuy Quan Hồng Nghị muốn khiến Mã Siêu phục tùng, nếu chuyện này đến tại hội trưởng lão thì chỉ có thể nhờ Quan Vương ra mặt thôi.
Quan trọng nhất, Quan Hồng Nghị biết rõ Mã Siêu chính là người đã xông vào Vương phủ họ Quan.

Nếu làm lớn chuyện thì ông ta cũng chẳng được lợi lộc gì.

Nhưng ông ta biết, Mã Siêu cũng là cao thủ Vương Cảnh.
Chỉ cần lôi kéo được Mã Siêu thì sẽ dễ mượn sức Dương Thanh hơn nhiều.
Một khi hai cao thủ Vương Cảnh này đồng ý làm việc cho ông ta, ông ta không phải lo về việc tranh giành vị trí Quan Vương trong tương lai nữa.
Không những thế, phe phái của ông ta cũng sẽ hùng mạnh hơn nhiều.

“Nếu vậy thì để cậu ta đi với ông một chuyến cũng được”.
Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, Quan Hồng Nghị lạnh lùng nói.
Trong quá trình xâm nhập vào Vương phủ họ Quan, đương nhiên Mã Siêu sẽ để lại chứng cứ, nhưng Quan Hồng Nghị là Đại vương tử, vẫn có khả năng xóa hết những chứng cứ kia.
Chỉ cần Quan Trấn Hải không điều tra được vấn đề gì ở Mã Siêu, ông ta vẫn sẽ phải thả người.

“Cảm ơn Đại vương tử đã hợp tác”.
Quan Trấn Hải mỉm cười: “Đưa cậu ta đi!”
Hai tên lính thuộc Chấp Pháp đường bước đến, định giữ lấy Mã Siêu.

“Cút!”
Mã Siêu tức giận quát rồi vung tay lên, đánh bay hai tên lính.
Quan Hồng Nghị lập tức biến sắc, quát lên: “Ngừng tay!”
Về chuyện Mã Siêu tự tiện xông vào Vương phủ họ Quan, chỉ cần không có chứng cứ là được, nhưng nếu Mã Siêu ra tay với người của Chấp Pháp đường thì sẽ có vấn đề ngay đấy.
Quan Trấn Hải giận tái mặt: “Cậu dám ra tay với người của Chấp Pháp đường, đúng là chán sống!”

Ông ta nói rồi hơi nhích chân, lập tức vọt về phía Mã
Siêu.

“Cút!”
Quan Hồng Nghị cũng hành động, chắn trước mặt Mã Siêu, tung chưởng về phía Quan Trấn Hải.

“Oành!”
Khi hai người so đấu, khí thế đáng sợ bùng nổ từ chỗ bàn tay họ rồi khuếch tán ra xung quanh.

"Bich bich bich!"
Sau đó cả hai cùng lui lại, Quan Trấn Hải lùi năm bước, còn Quan Hồng Nghị thì lùi bốn bước.
Ở chỗ mà họ ngừng chân, sàn nhà tinh xảo bằng đá cẩm thạch lập tức vỡ nát.
Sắc mặt Quan Hồng Nghị vô cùng u ám, tuy thực lực của Quan Trấn Hải không bằng ông ta nhưng vẫn khiến ông ta bất ngờ.
Quan Trấn Hải cũng sầm mặt, lạnh lùng nói: “Đại vương tử, ông mặc kệ người của ông ra tay với Chấp Pháp đường thì cũng thôi, giờ còn định ngăn cản chúng tôi động đến cậu ta nữa, ông nghĩ Chấp Pháp đường dễ ức hiếp lắm à?”
Quan Hồng Nghị hừ lạnh: “Tuy cậu ta là người của tôi nhưng vừa mới gia nhập không lâu, không biết quy tắc của Vương phủ họ Quan, người không biết thì không có tội, ông không hiểu điều đó chắc?" “Tôi không quan tâm được nhiều đến thế, chỉ biết quy định của Chấp Pháp đường chính là, chúng tôi có tư cách điều tra tất cả những người đáng nghi”.
Quan Trấn Hải bốp chát lại.
Mã Siêu cũng không ngờ người trong Vương tộc họ
Quan lại giằng co với nhau vì anh ta.

- ---------------------------.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK