Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2988:

Dương Thanh lập tức nhíu chặt mày, trước đó Miêu thành chủ đã suy đoán rằng việc Lưu Ba không giết anh mà chỉ gieo cổ trùng Vô Tâm vào người anh, khả năng cực lớn là vì người của phủ Hoài Thành tạm thời chưa muốn anh chết ngay, chỉ muốn tìm cách dụ anh tới phủ Hoài Thành.

Nay xem ra, người muốn dụ anh tới đây có thể là người có mối quan hệ vô cùng gần gũi với Long Dược, trong phủ Hoài Thành này, kẻ khả nghỉ nhất chính là hai mẹ con Hoài Tỉnh Vũ và Hoài Phượng.

Nghĩ tới đây, Dương Thanh lại hỏi: “Ở phủ Hoài Thành này, trừ vợ con ra, Long Dược còn có quan hệ tương đối thân thiết với ai nữa không?”

Hoài Lam lắc đầu: “Có lẽ là vì ông ta tới đây ở rể nên ngoài vợ con ra, ở phủ Hoài Thành không ai để mắt đến ông ta lắm, cho nên không qua lại thân thiết với ai nữa”.

Dương Thanh nghe đến đó, lòng cũng thoáng chút đồng cảm, anh nói: “Vậy có nghĩa là, ngay cả thành chủ cũng không coi trọng Long Dược lắm?”

Hoài Lam nhẹ nhàng nở nụ cười, nói: “Tôi không dám bàn tán về ông nội sau lưng ông đâu, mong anh hiểu cho’.

Dương Thanh lắc đầu: ‘Không sao, tôi chỉ buột miệng hỏi thôi”.

Tuy Hoài Lam chưa cho anh đáp án xác thực nhưng anh cũng có thể đoán được phần nào, ở phủ Hoài Thành này, Long Dược không được lòng người lắm, có lẽ ngay cả Hoài Tỉnh Vũ cũng chưa chắc đã coi trọng ông ta.

Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của bản thân anh.

Hoài Lam cùng Dương Thanh đứng bên một khe suối nhân tạo, cô ta nhón chút thức ăn cho cá đặt bên thành lan can bãng đá, rải vào lòng suối, lập tức cả đàn cá chép mấy trăm con nhao nhao bơi tới.

Dương Thanh nhìn sườn mặt xinh đẹp của Hoài Lam, lòng chấn động trước vẻ đẹp ấy.

Anh chỉ đang nhìn Hoài Lam bằng ánh mắt của người thưởng thức cái đẹp, rốt cuộc con người Hoài Lam thế nào, hai bên mới tiếp xúc chưa được bao lâu, anh cũng không rõ lắm.

Hoài Lam chợt mỉm cười nhìn về phía Dương Thanh, hỏi: ‘Anh Thanh này, anh đang nghĩ gì đấy?”

Bấy giờ Dương Thanh mới giật mình lấy lại tỉnh thần, anh hỏi: ‘Ở Hoài Thành, Dược Vương Cốc được xếp vào dạng thế lực có cấp bậc nào?

Cao thủ mạnh nhất Dược Vương Gốc có cảnh giới gì?”

Nghe Dương Thanh nhắc tới Dược Vương Cốc, nụ cười trên môi Hoài Lam biến mất, cô ta nghiêm túc nói: “Ở Hoài Thành có một câu thế này, thà chọc giận thành chủ Hoài Thành cũng đừng chọc tới cốc chủ Dược Vương Gốc”.

“Ở Hoài Thành, Dược Vương Cốc có địa vị hết sức đặc biệt, mặc dù nó thuộc địa giới Hoài Thành nhưng trên thực tế, Dược Vương Cốc lại không nãm trong phạm vi quản lí khống chế của phủ Hoài Thành, nghe nói, thực lực của cốc chủ Dược Vương Cốc đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, cụ thể đến tâng nào của Cửu Cảnh thì không ai biết”.

Dương Thanh thật không ngờ, ở Hoài Thành, địa vị của Dược Vương Cốc lại cao đến thế.

Anh và lão Cửu đã giết người của Dược Vương Cốc, người của Dược Vương Cốc còn bị lão Cửu dùng cổ thuật khống chế, lần này chỉ e họ đã rước vào thân một phiền toái lớn rồi.

Thấy sắc mặt Dương Thanh trở nên nặng nề khác thường, Hoài Lam bèn hỏi: “Anh Thanh, anh có quen biết gì với người của Dược Vương Cốc sao?”

Dương Thanh không trả lời vấn đề này mà trầm giọng bảo: “Trong Dược Vương Gốc, ngoại trừ cốc chủ đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh thì còn cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh nào nữa không? Có bao nhiêu cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh?”

Hoài Lam nhẹ nhàng lắc đầu: “Ở Hoài Thành, Dược Vương Gốc là một thế lực đặc biệt thần bí, tôi chỉ nghe nói thực lực của cốc chủ Dược Vương Gốc đã bước vào Siêu Phàm Cửu Cảnh, còn về những chuyện khác trong Dược Vương Cốc, tôi cũng không rõ lắm”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK