Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Giọng nói của Dương Thanh tràn đầy áy náy.

Anh rất hiểu tính cách của Hạ Hà, nếu không phải thực sự cần giúp đỡ, cô ta sẽ không chủ động nhờ vả.

“Không sao, anh có việc bận thì cứ làm đi!”
Tuy Hạ Hà muốn Dương Thanh đi cùng mình nhưng cũng sẽ không vì việc riêng của mình ép anh phải giúp đỡ.

“Thế này nhé, cô cứ tới Nam Tương Viên trước, tôi xong chuyện sẽ chạy tới sau”.
Dương Thanh đột nhiên nói.

“Không sao đâu, anh không cần vì tôi làm chậm trễ chuyện của mình”.

Hạ Hà vội vàng từ chối, sợ làm ảnh hưởng đến việc riêng của Dương Thanh.

“Cứ quyết định như vậy đi.

Được rồi, tôi đang lái xe, không tiện nói với cô nữa”.
Dứt lời, Dương Thanh liền cúp máy.

“Bố ơi, cô Hạ Hà gọi đến ạ?”
Vì đang lái xe nên Dương Thanh mở loa ngoài.

Tiêu Tiêu nghe thấy giọng nói của Hạ Hà thì rất vui mừng.

Dương Thanh khẽ mỉm cười: “Cô Hạ Hà đấy.

Dạo này cô ấy rất bận, đợi khi nào cô ấy rảnh bố sẽ dẫn cô ấy tới thăm con”.


“Vâng ạ, con cũng nhớ cô Hạ Hà lắm”.

Tiêu Tiêu vui vẻ đáp.

Mười lăm phút sau, Dương Thanh đưa Tiêu Tiêu tới tập đoàn Mamba Đỏ.

Anh gọi điện cho Tần Thanh Tâm, rất lâu sau cô mới bắt máy: “Anh đợi em thêm năm phút nữa nhé, em sắp xong rồi”.

“Ừ, em cứ làm đi!”
Dương Thanh cúp máy.

Thời gian dần trôi qua, Dương Thanh chơi với con gái dưới tòa nhà của tập đoàn Mamba Đỏ.

Năm phút nhanh chóng trôi qua, Tần Thanh Tâm vẫn chưa xuống.

Đợi thêm mười phút nữa vẫn không thấy cô đâu.

“Bao giờ mẹ mới tan làm hả bố?”
Tiêu Tiêu chơi mệt rồi, dựa vào lòng Dương Thanh hỏi.

Dương Thanh nhìn đồng hồ.

Anh tới Mamba Đỏ sắp được một tiếng rồi, Tần Thanh Tâm vẫn chưa xuống.

Năm giờ trường mầm non đã tan học, bây giờ đã là sáu giờ hai mươi phút rồi.

Dương Thanh vốn muốn thăm Diệp Mạn trước bảy giờ để tới Nam Tương Viên tìm Hạ Hà.

Nhưng xem ra rất khó có thể gặp được Hạ Hà lúc bảy giờ.

“Tâm à, em xong việc chưa?”
Dương Thanh lại gọi điện thoại cho Tần Thanh Tâm.

“Xin lỗi anh!”
Cô cuống quýt xin lỗi: “Em mải làm quên cả thời gian.

Giờ em xuống ngay đây”.

Dương Thanh lắc đầu cười khổ.

Anh sợ làm phiền Tần Thanh Tâm nên không muốn gọi điện, không ngờ cô lại mải làm quên cả thời gian.

Lần này chỉ mất năm phút, Tần Thanh Tâm đã ra khỏi tòa văn phòng.

“Mẹ ơi!”
Tiêu Tiêu vui sướng hô lên, chạy tới chỗ cô.

“Xin lỗi con gái yêu của mẹ, mẹ bận quá quên mất thời gian”.

Tần Thanh Tâm bế Tiêu Tiêu lên, thơm vào má cô bé.


Tiêu Tiêu chu môi nói: “Con với bố đợi mẹ lâu lắm rồi”.

Dương Thanh đi tới cười nói: “Mẹ bận làm mà con! Con tha thứ cho mẹ lần này nhé”.

Tần Thanh Tâm cũng tỏ vẻ đáng thương: “Mẹ biết lỗi rồi, sau này sẽ dành nhiều thời gian ở bên con”.

Nghe vậy Tiêu Tiêu mới vui hơn: “Thấy mẹ khổ cực như vậy, con tha thứ cho mẹ đấy”.

.

Truyện đề cử: Sự Hấp Dẫn Của Tổng Tài (Công Lược Trái Tim)
“Cảm ơn Tiêu Tiêu nhé!”
Tần Thanh Tâm vội vàng nói.

Thấy cảnh tượng đẹp đẽ này, Dương Thanh bất giác nở nụ cười hạnh phúc.

Nửa tiếng sau, anh lái xe đưa vợ con tới bệnh viện Nhân Dân Yến Đô.

“Dương Thanh, sao con lại tới đây?”
Diệp Mạn thấy Dương Thanh tới, kinh ngạc hỏi.

Dương Thanh mỉm cười đi vào phòng bệnh trước, Tần Thanh Tâm và Tiêu Tiêu đi theo sau.

Giây phút Diệp Mạn nhìn thấy Tiêu Tiêu, vẻ mặt lập tức cứng đờ, hai mắt đỏ bừng.

“Mẹ cháu nói bà là bà ngoại của cháu ạ?”
Tiêu Tiêu nhìn Diệp Mạn, giọng nói non nớt ngọt ngào bỗng vang lên.

Diệp Mạn nghe thấy thế không kìm được nước mắt, nghẹn ngào không nói nên lời, chỉ có thể gật đầu lia lịa.

Diệp Mạn thấy vô cùng cảm kích, Tần Thanh Tâm nghe thấy thế cũng không do dự nữa, mỉm cười gật đầu với Tiêu Tiêu.

Tiêu Tiêu lập tức vui sướng reo hò, vội vàng giơ cánh tay trắng trẻo của mình ra.

Diệp Mạn tự mình đeo vòng tay kim cương cho Tiêu Tiêu, quả nhiên rất hợp với cô bé.


Tiêu Tiêu vốn được thừa hưởng vẻ đẹp của Tần Thanh Tâm, tuy bây giờ còn nhỏ nhưng trông đáng yêu hệt búp bê.

Đeo thêm chiếc vòng tay lấp lánh này lại càng đáng yêu hơn.

“Cảm ơn bà ngoại!”
Tiêu Tiêu vui vẻ nói, còn thơm một cái lên má Diệp Mạn.

Diệp Mạn cảm thấy hạnh phúc tới quá đột ngột, trái tim mềm nhũn.

Trong lúc cả nhà Dương Thanh đang đoàn tụ, Hạ Hà đã tới Nam Tương Viên.

Đứng trước cổng Nam Tương Viên, Hạ Hà bỗng thấy do dự.

Cô ta vẫn nhớ lời dặn dò của đạo diễn Lý.

Tuy cô ta tốt bụng hiền lành nhưng cũng không phải đồ ngu.

Loại phụ nữ như Tôn Chí Kiều rất nguy hiểm.

Thế nhưng Dương Thanh lại có chuyện không tới được.

Cô ta không còn bạn khác giới nào khác ở Yến Đô, cũng không thể đắc tội Tôn Chí Kiều.

Dù thế nào cô ta cũng phải tới gặp Tôn Chí Kiều.

- ---------------------------.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK