Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Lạc Bân thật sự rất kích động và biết ơn vì Phùng Tiểu Uyển đã tin tưởng mình.

      Ông ta biết phương thuốc này có giá trị lớn đến nhường nào, nếu đem đi đấu giá thì chắc chắn sẽ bán được với cái giá lên đến hàng tỷ, thậm chí còn cao hơn.

      Sở dĩ một số sản phẩm thuốc hiện nay đắt tiền như vậy đa phần là do phải trả cho việc nghiên cứu, ngoài ra thành phần để làm thuốc cũng tiêu tốn một chi phí nhất định.

      Mà có phương thuốc của Phùng Tiểu Uyển trong tay thì không khác gì giảm được một số tiền nghiên cứu khổng lồ, chỉ cần dựa theo để làm là có thể sản xuất với số lượng lớn rồi.

      "Tiểu Uyển, cháu chờ ở đây, chú sẽ đi báo cáo chuyện này với chủ tịch, còn chia lợi nhuận thế nào thì bàn sau nhé".

      Nói rồi Lạc Bân vội vàng cầm phương thuốc rời khỏi đây.

      Phùng Tiểu Uyển lắc đầu cười trừ, xoay người vào phòng khám.

      Phòng khám Ái Dân chỉ mới mở vài ngày nên chưa được nhiều người biết đến, nhưng mỗi ngày cô ta đều đến thật sớm, có bệnh nhân thì chữa trị, không có thì tự nghiên cứu chế tạo thuốc.

      Ngày qua ngày rất thoải mái, dường như không có gì khác biệt so với cuộc sống trước đây ở thôn Ngô Gia.

      Sau khi rời khỏi phòng khám Ái Dân, Lạc Bân đi đến dinh thự Vân Phong, còn lâu lắm mới đến giờ đi làm nên chắc chắn Dương Thanh chưa đến công ty.

      Ông ta vô cùng háo hức muốn gặp anh để báo cáo về thuốc mỡ này.


      Chẳng mấy chốc đã đến nơi.

      "Sếp Lạc! Sao chú lại đến đây?"  
      Người ra mở cửa là Tần Y, cô ta rất kinh ngạc khi nhìn thấy Lạc Bân.

      "Sếp Tần, chủ tịch có ở nhà không?"  
      Ông ta vội vàng hỏi, trên mặt đầy vẻ kích động.

      Tần Y chỉ về phía nhà bếp, Dương Thanh đang mặc tạp dề mang bữa sáng đến phòng ăn.

      "Sếp Lạc!"  
      Đương nhiên anh cũng nhìn thấy Lạc Bân và giật mình như Tần Y.

      Giờ phút này, Lạc Bân tóc tai bù xù, mặt thì nhem nhuốc, dáng vẻ hấp ta hấp tấp, nếu vẻ mặt của ông ta không phải là kích động thì Dương Thanh còn nghĩ rằng tập đoàn Nhạn Thanh đã xảy ra chuyện.

      "Chủ tịch, cậu nhìn cánh tay của tôi này".

      Lạc Bân chạy đến bên cạnh anh, vén tay áo lên để lộ vết sẹo do bị phỏng.

      Tần Y tò mò nhìn cánh tay của ông ta, nghi ngờ hỏi: "Sếp Lạc, chú sao thế ạ? Tay chú có vấn đề gì sao?"  
      Dương Thanh cũng ngẩn ngơ, không biết Lạc Bân đang làm gì.

      Ông ta nói với Tần Y: "Cô nhìn kỹ lại xem, có thấy sẹo không?"  
      "Ơ! Chỗ này là vết sẹo bị phỏng của chú đây mà, sao chỉ còn một dấu đỏ nhỏ thôi?"  
      Rốt cuộc cô ta đã phát hiện ra điểm kỳ lạ, kinh ngạc thốt lên: "Cháu nhớ hôm qua vết sẹo trên tay chú vẫn còn, sao mới qua một ngày đã mờ rồi?"  
      "Sếp Lạc, cho cháu biết chú đã đi trị sẹo ở đâu đi! Lúc nhỏ cháu bị ngã gãy chân, đầu gối còn để lại sẹo rõ lắm, mùa hè còn không dám mặc váy ngắn nữa".

      Nghe Tần Y nói vậy, Dương Thanh mới sực nhớ ra trên cánh tay của Lạc Bân đúng là có một vết sẹo do bị bỏng nặng.

      Vì rất lớn nên vết sẹo vô cùng nổi bật trên cánh tay phải của ông ta.

      Giờ nhìn lại, quả là nó đã biến mất rồi.

      "Tôi không đi spa trị sẹo nào cả, chỉ dùng thuốc mỡ này thôi!"  
      Lạc Bân kích động lấy một chiếc lọ sứ ra, đó là thuốc mỡ mà hôm qua Phùng Tiểu Uyển đã cho.

      "Thơm quá!"  

      Tần Y nhận lấy lọ sứ, vừa mở nắp đã ngửi thấy mùi thuốc thơm nồng.

      "Sếp Lạc, đừng nói với cháu là chú dùng bình thuốc này nên vết sẹo mới hết chỉ trong một ngày đấy chứ?"  
      Tần Y cười hỏi như đang đùa.

      Nào ngờ Lạc Bân lại gật đầu, phấn khởi đáp: "Chính xác hơn thì tôi chỉ mới dùng một lần thôi, tối hôm qua tắm xong tôi thoa một ít lên, sáng nay vệ sinh cá nhân mới phát hiện ra vết sẹo theo tôi mười mấy năm biến mất rồi".

      "Đây đúng là thuốc thần, chỉ dùng một lần, qua một buổi tối thôi mà lại có công dụng như thế, quá thần kỳ!"  
      "Chủ tịch, tôi đề xuất mở một công ty y dược để sản xuất số lượng lớn riêng loại thuốc mỡ này".

      "Chúng ta không phải mất chi phí nghiên cứu đâu, nếu sản xuất quy mô lớn rồi thông qua truyền thông để quảng bá thì nhất định có thể gây chấn động toàn cầu rồi!"  
      "Lúc đó, giá cổ phiếu của tập đoàn Nhạn Thanh chắc chắn sẽ tăng gấp mấy lần!"  
      Lạc Bân vui mừng khôn xiết, khuôn mặt không giấu nỗi vẻ hào hứng.

      Đến lúc này, Dương Thanh mới nhận ra tại sao mới sáng sớm Lạc Bân lại chạy tới dinh thự Vân Phong tìm mình trong dáng vẻ nhếch nhác như thế.

      Thì ra là vì chuyện này.

      Có điều, hình như ông ta hơi khoa trương quá rồi?  
      Anh hơi nghi ngờ, chỉ bôi thuốc buổi tối một lần mà có thể xóa đi vết sẹo đã tồn tại mười mấy năm sao?  
      Sao có thể?  
      "Sếp Lạc, chú đang đùa đúng không ạ?"  
      Tần Y ngạc nhiên nói: "Cháu chưa bao giờ nghe nói có loại thuốc nào mang lại hiệu quả nhanh như vậy, nếu thần kỳ như chú nói thật thì chỉ dựa vào nó đã đủ để vang danh thế giới rồi".

      "Đặc biệt là hầu hết phụ nữ sẽ tranh nhau mua loại thuốc này, nhiều người vì sinh mổ mà để lại vết sẹo trên bụng rất lớn".

      "Chỉ nói đến phương diện phụ nữ mang thai thôi đã là một khoản lợi nhuận khổng lồ rồi".


      Lạc Bân sốt ruột nói: "Tất cả những gì tôi nói đều là sự thật!"  
      Ông ta nôn nóng thuyết phục Dương Thanh: "Chủ tịch, tôi nói đúng một trăm phần trăm hết đấy.

Lọ thuốc này Tiểu Uyển đưa cho tôi dùng, chính mắt tôi thấy được công dụng thần kỳ của nó nên mới đến tìm cậu đây!"  
      "Ông nói lọ thuốc này do Tiểu Uyển đưa sao?"  
      Ban đầu Dương Thanh còn hơi nghi ngờ, nghe thấy loại thuốc mỡ này là của Phùng Tiểu Uyển thì lập tức hiểu ra.

      Đồng thời, nét mặt anh cũng hiện lên sự kích động.

      Phát triển tập đoàn Nhạn Thành trở thành doanh nghiệp hàng đầu thế giới luôn là mục tiêu của anh.

      Nếu loại thuốc này thật sự có công dụng mạnh mẽ đến vậy thì nó hoàn toàn có thể quét sạch tất cả thuốc trừ sẹo nổi tiếng trên thế giới, có lẽ một số công ty spa chuyên về thuốc trị sẹo sẽ phải đóng cửa.

      Lạc Bân vội vã gật đầu, lấy một tờ giấy nhăn nhúm ra đưa cho Dương Thanh, nói: "Đây là phương thuốc Tiểu Uyển cho tôi".

      "Chủ tịch, bây giờ có thành phần rồi, chúng ta chỉ cần làm các thủ tục liên quan là có thể thành lập công ty và sản xuất với số lượng lớn!"  
      Sự cuồng nhiệt dâng lên trong mắt Dương Thanh, anh lập tức quyết định: "Được, cứ vậy đi, tôi cho ông mười tỷ để làm dự án này, không đủ cứ nói với tôi!"  
      Hôm qua anh mới

 

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK