Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3645

“Tiếc rằng cậu ấy không tu luyện công pháp ma đạo, bằng không, trong lĩnh vực ma đạo, sức chiến đấu của cậu ấy sẽ còn mạnh hơn nữa, cho dù Nhiếp Thu là cao thủ bán bộ Thiên Cảnh Nhất Phẩm sơ kỳ thì cũng không phải đối thủ của Dương Thanh”.

“Đương nhiên, nếu Nhiếp Thu cũng có lĩnh vực, Dương Thanh vẫn rất khó thắng”.

Sau khi nghe Lệ Trần giải thích, các cao thủ Ma Tông mới biết đang xảy ra chuyện gì.

Mã Siêu vội hỏi: “Việc anh Thanh có lĩnh vực có tạo thành nguy hiểm với anh ấy không?”

Lệ Trần gật đầu: “Ngay cả tôi cũng chỉ mở lĩnh vực được năm phút là cùng, nếu mở tiếp, lĩnh vực ma đạo sẽ khiến thể lực của tôi tiêu hao rất nhiều”.

“Dương Thanh mới đến Siêu Phàm Cửu Cảnh trung kỳ, có lẽ chỉ mở lĩnh vực ma đạo được ba phút thôi, đương nhiên đây chỉ là suy đoán của tôi, dù sao tình trạng của cậu ấy cũng đặc biệt, khác với cao thủ bình thường, tôi cũng không rõ rốt cuộc cậu ấy có thể giữ được lĩnh vực ma đạo trong bao lâu”.

“Nhưng có thể khẳng định, việc mở lĩnh vực ma đạo sẽ khiến bản thân tiêu hao rất nhiều, có khả năng gây tổn hại đến nền tảng võ công”.

Nghe thấy thế, Mã Siêu cuống cả lên, vội nói: “Tông chủ Lệ, mau ngăn cản cuộc chiến giữa họ đi, tôi lo anh Thanh sẽ tiêu hao thực lực của mình”.

Lệ Trần lắc đầu với vẻ cay đắng: “Cậu là anh em vào sinh ra tử của cậu ấy, chắc cũng hiểu tính cậu ấy, trừ khi tôi ép họ ngừng đánh, bằng không, cho dù nói gì, Dương Thanh cũng không từ bỏ việc giáng đòn nghiêm trọng cho Nhiếp Thu đâu”.

Nghe thấy Lệ Trần nói thế, vẻ lo lắng của Mã Siêu càng rõ hơn, anh ta siết chặt nắm tay, khi nhìn về phía Nhiếp Thu, trong mắt anh ta đã xuất hiện sát khí.

Trước đó Nhiếp Thu đã suýt giết anh ta, nhưng Lệ Trần đã để Nhiếp Thu trở thành người bảo vệ anh ta, nên anh ta mới bằng lòng bỏ qua ân oán.

Lệ Trần nhìn Mã Siêu với vẻ hơi kinh ngạc, cũng bất ngờ trước phản ứng của Mã Siêu.

Lúc này, sức mạnh huyết mạch trong người Dương Thanh đã hoàn toàn sôi trào, giữa lông mày anh xuất hiện một ký hiệu màu máu rất rõ, đó là ký hiệu gia tộc mang huyết mạch cuồng hóa.

Vẻ nghiêm nghị trong mắt Lệ Trần càng rõ rệt hơn, hồi nãy lão đã cảm nhận được sức mạnh huyết mạch khổng lồ của Dương Thanh, nhưng không ngờ nó lại mạnh đến mức này.

“Ai có thể nói cho tôi biết trên người Dương Thanh đã xảy ra chuyện gì không? Sao tự dưng thực lực của cậu ta lại tăng vọt thế? Dưới Thiên Cảnh, còn ai là đối thủ của cậu ta à?”

“Cậu ta vừa phát huy sức mạnh huyết mạch, nghe đồn chỉ cao thủ có huyết mạch vô cùng mạnh mẽ mới phát huy được sức mạnh huyết mạch thôi, xem ra cậu ta có địa vị rất cao, bằng không cũng không thể có sức mạnh huyết mạch mạnh mẽ như thế”.

“Nếu không tận mắt chứng kiến, tôi vẫn không tin trên đời có thiên tài yêu nghiệt như vậy”.

“Hồi trước tôi còn nghĩ thiên phú của mình đã mạnh lắm rồi, cho dù trong thế hệ trẻ ở giới Cổ Võ thì cũng thuộc hàng xuất chúng, nhưng sau khi gặp Dương Thanh, tôi mới phát hiện thiên phú của mình chỉ là rác rưởi”.

Các cao thủ Ma Tông đều có vẻ kinh hãi, giữa sự khiếp sợ còn xen lẫn cả sự ước ao và ghen tỵ, đương nhiên, cũng có rất nhiều người trẻ tuổi nhìn Dương Thanh với vẻ kính nể.

Sắc mặt Nhiếp Thu cũng hết sức nghiêm nghị, với thực lực của lão ta, đương nhiên lão ta có thể cảm nhận được những biến đổi trên người Dương Thanh.

Ban đầu lão ta còn tưởng Dương Thanh chỉ là một người thanh niên có sức chiến đấu tương đối mạnh, nếu Lệ Trần không ra sức khen ngợi Dương Thanh, lão ta cũng chẳng quan tâm đến Dương Thanh làm gì.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK