Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3269:

Nghe thấy Vô Danh nói thế, con ngươi Dương Thanh bỗng co lại.

Trong khoảng thời gian này, tuy anh luôn trong trạng thái ngủ say nhưng vần dùng lực tinh thần để cảm nhận được rất nhiều. Anh cũng biết thế lực Thủ Hộ Minh đó.

Đó là thế lực đứng đầu thực thụ, ở Thủ Hộ Minh, tất cả cao thủ đều là cao thủThiên Cảnh.

Vì có sự tồn tại của Thủ Hộ Minh, cao thủ Thiên Cảnh mới không dám nhúng tay vào chuyện thế tục, theo quy tắc của Thủ Hộ Minh, cao thủ Thiên Cảnh không được ra tay với ai dưới Thiên Cảnh.

Lão già mặc áo bào xanh của Thủ Hộ Minh lạnh lùng nhìn chăm chằm vào Vô Danh: “Ông biết mình đang làm gì không? Theo quy định, nếu giết cao thủ Thiên Cảnh khi chưa được sự đồng ý của Thủ Hộ Minh thì sẽ là tội nặng đấy!”

Vô Danh tức giận nói: “Mẹ nó, ông cũng biết có quy định à? Theo quy định, cao thủ Thiên Cảnh không được ra tay với người dưới Thiên Cảnh, khi đồ đệ của ông đây suýt bị cao thủ Thiên Cảnh giết, ông đang ở đâu?”

“Bây giờ ông đây giết một cao thủ Thiên Cảnh, ông mới biết đến ngăn cản? Sao không đến sớm đi?”

Lúc này Vô Danh hết sức tức giận.

Đây là lần đầu tiên Dương Thanh thấy Vô Danh tức giận đến thế, đồng thời anh cũng lo lắng hơn.

Anh chỉ biết cao thủ Thiên Cảnh không được ra tay với người dưới Thiên Cảnh, chứ không rõ chuyện nếu một cao thủ Thiên Cảnh muốn ra tay với cao thủ Thiên Cảnh khác thì phải có sự đông ý của Thủ Hộ Minh.

Bây giờ, sư phụ giết một cao thủ Thiên Cảnh, cao thủ của Thủ Hộ Minh cũng đã xuất hiện, liệu sư phụ có gặp nguy hiểm không thế?

Càng nghĩ, Dương Thanh càng lo hơn.

Sắc mặt của cao thủ Thủ Hộ Minh kia hết sức u ám, lão ta lạnh lùng nói: “Cao thủ Thiên Cảnh của nhà họ Khương cũng không giết đệ tử ông, †uy ông ta đả thương đệ tử ông nhưng tội không đáng chết”.

“Cho dù phải giết ông ta thì cũng do Thủ Hộ Minh làm, ông có tư cách gì để giết một cao thủ Thiên Cảnh?”

Vô Danh tức giận nói: “Cứ đánh rằm đi! Ông đây chỉ biết, cao thủ Thiên Cảnh kia định giết đồ đệ tôi, nhưng không có ai thuộc Thủ Hộ Minh ra †ay hết. Nếu các người đã không ra mặt, ông đây sẽ tự làm “Vô Danhl”

Cao thủ của Thủ Hộ Minh giận dữ nghiến răng: “Ông đừng đánh tráo khái niệm như thế, nếu cao thủ Thiên Cảnh định giết đệ tử ông, đương nhiên tôi sẽ ra tay, nhưng bây giờ tôi chỉ thấy ông giết một cao thủ Thiên Cảnh”.

“Bây giờ ông ngoan ngoãn đến Thủ Hộ Minh để chịu phạt với tôi, có lẽ còn đường sống, băng không, ông chỉ có một con đường chết thôi!”

Trong lúc nói chuyện, khí thế mạnh mế có thể hủy trời diệt đất cũng lan ra từ người đối phương.

Vào giây phút này, cả Mục phủ đều bị khí thế khủng khiếp này bao trùm.

Mặt Dương Thanh lập tức biến sắc, tuy anh không biết thân phận và thực lực thật sự của sư phụ, nhưng cũng biết sư phụ đã đắc tội với Thủ Hộ Minh – một thế lực hết sức đáng sợ để cứu anh.

Hơn nữa theo lời cao thủ Thủ Hộ Minh, tình cảnh của sư phụ đang rất nguy hiểm.

Vô Danh vân không buồn để tâm. Ông cụ cười lạnh, nhìn chăm chăm vào đối phương: “Thanh Phong, ông định ra tay với tôi à?”

Thì raVô Danh biết cao thủ của Thủ Hộ Minh này, đối phương tên Thanh Phong.

Thanh Phong lạnh lùng nhìn chằm chăm vào Vô Danh, tức giận quát: “Tôi cho ông cơ hội cuối, lập tức đến Thủ Hộ Minh chịu phạt với tôi, bằng không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy!”

“Nói nhảm nhiều thật!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK