Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3271:

Chương 1781: Dám giết ông ta Dương Thanh nhìn chằm chằm vào chiến trường, cảm thấy vô cùng kích động, thì ra sư phụ anh lợi hại đến thế.

Rõ ràng Thanh Phong đã dốc toàn lực đối phó, nhưng vần liên tục lùi lại trước sự áp đảo của Vô Danh.

“Rầm!”

Rốt cuộc, Thanh Phong cũng không chịu nổi những cú va chạm liên tiếp từ tấm bia, bị hất bay ra xa mấy chục mét, hộc máu mồm, khí thế yếu ớt tới cực điểm.

Sau đó, Vô Danh cũng không định ngừng tay, tấm bia lại đột ngột trồi lên từ dưới đất, đập vào đầu Thanh Phong.

Dương Thanh sững sờ, sư phụ đang định giết cả cao thủ của Thủ Hộ Minh hả?

“Xin đế sư nương tay!”

Đúng lúc này, một ông lão mặc áo bào xanh khác bỗng xuất hiện trước mặt Thanh Phong, tung chưởng về phía tấm bia đang giáng xuống đầu lão ta.

“Rầm Trước ánh mắt khiếp sợ của Dương Thanh, ông lão đánh trúng tấm bia, tấm bia bị ngăn lại, xoay mấy chục vòng trong tay lão ta rồi dừng hẳn.

Có vẻ Vô Danh không hề bất ngờ, ông cụ cười lạnh, nhìn về phía đối phương: “Thiết Thủ, ông định hợp sức với ông ta để đối phó tôi à?”

Ông lão được gọi là Thiết Thủ vội lắc đầu, cười nói: “Đế sư nói quá rồi! Tôi chỉ xin đế sư nể mặt minh chủ, tha cho Thanh Phong lần này thôi!”

Thanh Phong nghiến răng nghiến lợi: “Thiết Thủ, Vô Danh không quan tâm đến quy định của Thủ Hộ Minh, giết một cao thủ Thiên Cảnh, còn ra †ay với người chấp pháp của Thủ Hộ Minh, đây là tội nặng, ông hãy bắt ông ta với tôi đi!”

Cả nhà chờ mình ít ngày mình up truyện trên app truyện hola để cả nhà tải app đọc nhé! Thiết Thủ nhíu mày, lạnh lùng quát: “lm miệng!”

Thanh Phong đang định nói gì đó, nhưng thấy ánh mát lạnh lùng của Thiết Thủ, lão ta ngậm miệng ngay, chỉ tức giận nhìn về phía Vô Danh.

Khi nhìn về phía Vô Danh, Thiết Thủ lại tươi cười. Lão ta bỗng quay sang Dương Thanh, tiếp đến lại nhìn Vô Danh, rồi ném một vỏ dao bằng vàng khảm ngọc qua đó.

Vô Danh đón lấy vỏ dao, cười híp mät, nhìn chăm chằm vào Thiết Thủ.

Thiết Thủ cười nói: “Vỏ dao bằng vàng khảm ngọc này là vỏ bội đao của tôi năm đó, nhưng vê sau đao gãy mất, nên nó không chứa vũ khí gì”.

“Tôi đã thấy dao găm linh khí trong tay đệ tử ông, chắc là báu vật Huyết Chủy của gia tộc cuồng hóa trong truyền thuyết, xem ra vỏ của Huyết Chủy đã mất, nếu không có vỏ dao thích hợp thì nó cũng không được tính là báu vật”.

“Vỏ dao này của tôi vừa hay có thể trấn áp sát khí trong dao găm, sau này đệ tử ông sẽ không bị tổn thương quá nhiều khi dùng Huyết Chủy nữa”.

Nghe thấy Thiết Thủ nói thế, Dương Thanh lập tức giật mình.

Đây là lần đầu tiên anh nghe về tên của dao găm linh khí trong tay mình, thì ra nó tên Huyết Chủy.

Thanh Phong nghe thấy Thiết Thủ nói thế, lập tức biến sắc, vội nói: “Đó là thứ mà ông luôn mang theo, sao ông lại đưa cho người khác chứ?”

Thiết Thủ cười nhạt, nói: “Trên đường học võ, sau cùng vấn phải dựa vào tu vi của bản thân.

Nếu đã gặp được người có duyên, tặng món đồ đã vô dụng với tôi cho người ta thì sao chứ?”

Lão ta nói rồi nhìn về phía Dương Thanh, cười ha hả: “Chàng trai, sau này vỏ dao này sẽ là của cậu, cậu phải giữ gìn cẩn thận nhé”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK