Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Lao giả mặc áo đạo sĩ nói, trong phút chốc tất các tr người đều kinh hai
Quả nhiên là người của Quý Môn Miếu Thành, ban nãy họ còn đang thảo luận xem nên đối phó với cao thủ của Quý Môn thể nào, kết quả đối phương xuất hiện ngay "Đảm binh tôm tưởng tép như các người mà cũng muốn đối phó tôi?
Lão già mặc áo đạo sĩ cười nói.
Lão ta đứng đó giống như một tượng đài không thể xô đồ.

Mặc dù Quan Vương là người mạnh nhất trong số những người ở đây nhưng giờ phút này, Quan Vương cũng sợ hãi cực kỳ.
Lão ta có thể cảm nhận được áp lực toát ra từ người của lão già mặc áo đạo sĩ.

Bản thân lão ta là cao thủ Vương Cảnh đỉnh phong, người có thể làm lão ta cảm thấy áp lực, tất nhiên là cao thủ Thần Cảnh.

“Mấy trăm năm nay, người Miêu Thành luôn ở ần lãnh đời, cao thủ của Quỷ Môn các người lại xuất thể liên tục, không sợ bị chủ thành của Miêu Thành biết à?”
Quan Vương trầm giọng hỏi.
Lão giả mặc áo đạo sĩ nhìn Quan Vương bằng ảnh mặt khinh miệt: “Ông đang thăm dò tôi à?”
Đúng là Quan Vương đang thăm dò, đương nhiên lão ta sẽ không thừa nhận, chỉ vờ ra vẻ bình tĩnh nói: "Tại sao phải thăm dò ông? Vốn đi thực lực của cao thủ Miêu Thành rất mạnh, trong mắt cao thủ Miêu Thành, cao thủ của thế giới bên ngoài chỉ là đám kiển".

“Nếu các người ở ẩn thì tất nhiên sẽ có quy tác riêng nhưng Quỷ Món các ông lại cho nhiều người dịch dung tra trộn vào gia tộc chúng tôi, các người làm vậy có thấy quá đảng không?”
Quan Vương tỏ vẻ nhún nhường nhưng những gì lão ta nói cũng là sự thật, trong mắt cao thủ đứng đầu Quỷ Môn, mọi thứ trên thế giới này chỉ là con kiến.
Lão già mặc áo đạo sĩ cười mỉa: “Trông ông có vẻ như đã biết chút gì đó, nhưng không sao.


Chỉ cần giết hết các người thì dù các người có biết gì thì cũng không sao”.
Lão ta vừa dứt lời, sắc mặt của mọi người trở nên nghiêm túc.

Họ nhìn chằm chằm lão già mặc áo đạo sĩ, sợ lão ta bất chợt ra tay.
Lúc này Quan Vương lại không hề nút nhát chút nào, lão ta đứng trước nhất, chủ của bốn gia tộc lớn lần lượt tiến lên đứng phía sau lão ta.
Các cao thủ khác cũng tiến về phía trước, đứng sau lưng nhóm người quyền quý của Vương thành Quan, sắc mặt nghiêm túc nhìn lão già mặc áo đạo sĩ.
Lúc trước họ luôn thảo luận chắc chắn cao thủ của Quỷ Môn ở Miêu Thành sẽ là cao thủ Thần Cảnh.

Bây giờ cao thủ Thần Cảnh đang đứng ngay trước mặt họ.

Mặc dù họ có thêm người nhưng chưa chắc đã là đối thủ của một cao thủ Thần Cảnh.
Nhưng lúc này họ đã không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể bắt tay nhau đối phó địch.

"Các người giết người bừa bãi, không sợ chọc giận chiến vực Chiêu Châu?"
Quan Vương trầm giọng hỏi, trong giọng còn có chút uy hiếp: "Cho dù Miêu Thành có rất nhiều cao thủ Thần Cảnh nhưng chiến vực Chiêu Châu chúng tôi cũng có cao thủ Thần Cảnh”.

"Không những thế, chiến vực Chiêu Châu còn có b pháo có lực công kích vô cùng lớn, dù các người có mạnh đi chăng nữa nhưng vẫn là người trần mắt thịt, có thể chống lại b pháo à?
Lão ta vừa dứt lời, hàng chục chấm đỏ ngay lập tức tập trung trên những vị trí trọng yếu của lão già mặc áo đạo sĩ.

"Xem ra người bên ngoài đúng là rất ngây thơ và đáng yêu.


Các người hoàn toàn không biết sự kinh khủng của cao thủ Thần Cảnh.

Đống sắt vụn đó mà có thể làm khó được tôi à?"
Lão già mặc áo đạo sĩ cười nhạo, hỏi.
Nhưng lão ta vừa dứt lời, mọi người hoảng sợ phát hiện, lão già vốn dĩ đang đứng tự dưng biến mất ngay tại chỗ.

"Ra tay!"
Mặt Quan Vương biến sắc, không hề do dự, ra lệnh xong lão ta xông về hướng lão già mặc áo đạo sĩ.
Nhất thời, các cao thủ của các gia tộc khác cũng lần lượt đuổi theo Quan Vương.
Đương nhiên họ biết cao thủ Thần Cảnh rất mạnh, cũng hiểu cao thủ Thần Cảnh có thể tránh đạn nhưng không ngờ tốc độ cơ thể của cao thủ Thần Cảnh lại nhanh đến vậy.
Bây giờ họ chỉ có thể tìm cách ngăn chặn lão già mặc áo đạo sĩ trước, sau đó tìm cơ hội để tay súng bắn tỉa bằn chết.
Nhưng khi Quan Vương dẫn đám cao thủ chạy ra ngoài thì chẳng thấy bóng dáng của lão già mặc áo đạo sĩ đâu cả.

“Người đâu?”
Một người là cao thủ Vương Cảnh hậu kỳ biến sắc, hoang mang nhìn xung quanh.

“Ầm ầm ầm!”
Giầy tiếp theo chỉ thấy một nhóm tay súng giống như bông cao su liên tục rồi xuống từ các vị trí cao trong Vương chủ họ Quan

Tất cả tay súng từ bộ nhiệm vụ lập tức bỏ nhiệm vụ, tim noi an nap di!"
Quan Vương sốt ruột vội vàng ra lệnh.
Nhưng mệnh lệnh của lão ta hoàn toàn vô dụng mặc dù những tay súng bắn tỉa đó đã từ bỏ nhiệm vụ, rời khỏi vị trí nhưng vẫn bị lão già mặc áo đạo sĩ tìm được
Sau mấy chục giây ngắn ngủi, dưới chân các chủ gia tộc quyền quý trong đó người đứng đầu là Quan Vương.

toàn là thi thể
Mười mấy tay súng bắn tỉa tinh nhuệ của các tộc không một ai sống sót, ai cũng chết cực kỳ thảm thiết
Đến lúc chết trên mặt họ vẫn còn ảnh lên nét sợ hãi.

"Khốn khiếp! Ông đáng chết Ông đáng chết
Quan Vương nhìn mười mấy thi thể giận rít ào, khí thế mạnh mẽ bùng nổ từ cơ thể lão ta.
Chỉ thấy mặt lão ta đỏ rực, giờ phút này lão ta như thần chết, khí thế hừng hực “Bây giờ các người có kế hoạch thứ hai nữa à?"
Bồng nhiên lão già mặc áo đạo sĩ lại xuất hiện lần nữa, nhìn Quan Vương đang trong trạng thái bùng nổ bằng ánh måt giễu cot.
Lúc lão ta nhìn về phía Quan Vương, ánh mắt đầy khinh miệt giống như đang nhìn con kiến.
Quan Vương tức giận không thôi, các chủ gia tộc bên cạnh lão ta cũng cảm phần đến cực đỉnh
Đối diện với cao thủ Thần Cảnh, họ không hề có sức đánh trả, chỉ có thể trơ mắt nhìn người của mình bị đánh bại liên tục.

"Sao cậu Thanh vẫn chưa đến?"
Bằng có người lên tiếng hỏi.
Quan Vương hít một hơi thật sâu, họ hoàn toàn không ngờ người của Quỷ Môn lại đến nhanh như vậy.
Cho nên không hề thông báo cho Dương Thanh.
Không những thế, Dương Thanh đã nhắc nhở lão ta từ sớm, một khi cao thủ Thần Cảnh của Quỷ Môn đến, đừng lấy đá chọi đá, cũng đừng chọc giận đối phương.
Là các gia tộc bọn họ tự ý quyết định, bố trí mười mấy tay súng bắn tỉa xung quanh Vương phủ họ Quan.

Kết quả nhiều tay súng bắn tỉa như vậy, chưa có cơ hội nổ súng đã bị cao thủ Quỷ Môn tìm ra, hơn nữa còn đánh bại trong nháy mắt.

"Cậu Thanh là ai?"
Lão già mặc áo bào nhìn người mới vừa nhắc đến Dương Thanh, mở miệng hỏi.
Người nọ biến sắc, ban nãy trong tình huống cấp bách nên lão ta mới dồn hết toàn bộ hy vọng lên người Dương Thanh, mới hỏi khi nào Dương Thanh đến.
Bây giờ bị cao thủ Quỷ Môn theo dõi, lão ta chỉ thấy người mình lạnh lẽo, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.

"Chắc chắn ông rất muốn biết tại sao đột nhiên Vương thành Quan lại đào ra những người mà Quỷ Môn đã cài cắm nhỉ?"
Quan Vương chợt nói: "Bây giờ tôi có thể nói sự thật cho ông biết, dưới sự giúp đỡ của cậu Dương Thanh, chúng tôi mới biết cao thủ Quỷ Môn trà trộn vào các gia tộc ở Vương thành Quan”.

"Chúng tôi thừa nhận ông rất mạnh nhưng nếu cậu Thanh ở đây, ông sẽ hoàn toàn không có cơ hội ra tay.

Cậu Thanh có thể giết ông trong nháy mắt”.

"Cái gì mà cao thủ Quỷ Môn ở Miêu Thành? Chỉ là tên phế vật ỷ mạnh hiếp yếu thôi, chỉ có thể đối phó với vài con kiến dưới Thần Cảnh, trước mặt cao thủ chân chính, ông còn chẳng có cơ hội ra tay”.
Lão già mặc áo đạo sĩ cười tủm tỉm, sau khi nghe Quan Vương nói xong, mặt âm u đến cực đỉnh, chân nhúc nhích nhẹ, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Quan Vương.
Lão già mặc áo đạo sĩ tóm lấy cổ Quan Vương, sau đó Quan Vương bị lão nâng lên không trung.

"Dám khinh thường tôi, ông muốn chết đến thế à?"
Mặt lão già mặc áo đạo sĩ lạnh lùng, mắt loé sát khí.

- ---------------------------.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK