Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2951:

Anh có thể hiểu được, mẹ Hạ Hà một thân một mình nuôi cô ta khôn lớn, khó khăn lắm Hạ Hà mới có được chút tiếng tăm trong làng giải trí, chất lượng cuộc sống cũng được nâng cao, mẹ cô ta cũng sắp được thanh nhàn mà hưởng phúc rồi, nhưng đúng vào lúc này, bà ta lại bị người ta giết chết.

Hai mươi phút sau, một chiếc xe Phaeton màu đen chậm rãi dừng lại trong một khu biệt thự, bên trong khu biệt thự này còn có vài tòa nhà bốn tầng.

Nơi này là căn cứ Ảnh Vệ, thành viên của Ảnh Vệ thường sẽ tiến hành huấn luyện ở nơi này.

“Cậu Thanh!” ` Thấy Dương Thanh dẫn theo Hạ Hà đến, Tiền Bưu vội bước tới đón.

Satan đi bên cạnh Tiền Bưu, lên tiếng chào: “Chào sếp!”

Dương Thanh lạnh lùng nói: “Dãn đường!”

“Vâng!”

Đoàn người nhanh chóng tới một phòng khách rộng rãi bên dưới lòng đất.

Trong ấy đang có hai gã trung niên rúc ở góc phòng, người run lên bần bật.

Một trong số đó là con rối do gia tộc Yoshida bồi dưỡng, La Thế Hoành.

Người còn lại là tay sát thủ do La Thế Hoành thuê, đồng thời cũng là hung thủ giết mẹ của Hạ Hà.

Khi nhìn thấy gã sát thủ kia, sắc mặt Hạ Hà trở nên dữ tợn, cô ta nghiến răng nghiến lợi quát: “Tao giết mày!”

Nói đến đó, cô ta xông lên đá đánh gã sát thủ như đã phát điên.

Tay sát thủ bị trói chặt, hoàn toàn không có chút khả năng phản kháng, lại còn mới bị người của Ảnh Vệ đánh cho một trận gần chết, hiệri càng không có sức chống trả.

“Vì sao? Vì sao mày lại giết mẹ tao? Vì sao?”

Hạ Hà vừa điên cuồng rít gào vừa ra sức đá gã sát thủ, khóc nấc lên: “Mẹ tao khổ sở cả đời, vất vả lắm mới đến lúc được hưởng phúc, vậy mà lại bị tên súc sinh là mày giết rồi! Bà ấy mới có năm mươi lăm tuổi! Mày trả mẹ cho tao! Trả mẹ cho tao!”

Trái tìm cô ta đã hoàn toàn vỡ nát, điên cuồng như thể lửa giận đè nén vô số năm tháng đến nay đã hoàn toàn bùng nổ ra ngoài.

Dương Thanh vẫn không nhúng tay, mặc Hạ Hà phát tiết nỗi lòng.

Trong lúc Hạ Hà điên cuồng tiết giận, La Thế Hoành co ro một bên đã sợ đến run lập cập.

Khi ông ta bị Tiền Bưu mang về đây từ tay chính phủ, người của Ảnh Vệ đã đánh cho ông ta một trận chết khiếp, hiện giờ ông ta chỉ muốn sống sót.

Hạ Hà phát tiết một chập, nhưng vẫn chưa hết †ức giận, chợt thấy bên cạnh có cây gậy bóng chày, cô ta vớ lấy ngay không hề do dự, vung mạnh lên, hung hăng đập xuống đầu gã sát thủ.

“Tao giết mày!”

Thấy cây gậy bóng chày sắp hạ xuống đầu mình, gã sát thủ sợ hãi hét lên: “Đừng!”

“Bộp!”

Đúng lúc này, bóng Dương Thanh chợt xuất hiện trước mặt Hạ Hà, anh tóm chặt cây gậy lại.

“Hạ Hà, tôi biết hiện giờ cô đang rất căm phần, đồng thời cũng rất đau lòng, chỉ muốn giết tên khốn này để báo thù cho mẹ cô, tôi có thể cam đoan với cô, dù cô giết tên súc sinh này cũng sẽ không có ai làm gì cô cả”.

Dương Thanh dừng lại, nhìn Hạ Hà bằng ánh mặt phức tạp, anh nói tiếp: ‘Nhưng cô là một cô gái hiền lành, một người thiện lương đến độ giết một con kiến còn cảm thấy quá tàn nhãn, cô có chăc, cô muốn giết tên khốn này không?”

“Nếu cô thực sự muốn tên này phải chết, tôi sẽ giết thay cô!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK