Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:


Dương Thanh nhìn ra được, Tống Hoa Nhã thực sự đã buông bỏ Mạc Đông Húc, nếu không sẽ không nói như vậy.

Anh rất vui mừng, những chuyện đã làm tối nay đều không uổng phí.

Rốt cuộc cô gái ngốc này không còn ngờ nghệch nữa.

“Hoa Nhã, anh nói thật mà.

Người anh yêu vẫn luôn là em!”
Mạc Đông Húc hốt hoảng thề thốt: “Nếu anh lừa em, anh chính là súc vật, chết không yên lành!”
“Cậu câm miệng đi! Nếu còn nói thêm một câu nào nữa, tôi không ngại khiến cậu chết không yên lành đâu!”, Dương Thanh lạnh lùng nói.

Nghe vậy Mạc Đông Húc mới từ bỏ cầu xin Tống Hoa Nhã, lại đổi sang Dương Thanh: “Được, anh Thanh không cho tôi dây dưa Hoa Nhã cũng được.

Nhưng tôi thực sự biết sai rồi, xin anh tha mạng cho tôi! Sau này tôi nhất định sẽ dùng hành động thực tế chứng minh bản thân”.

“Chứng minh cái gì? Chứng minh cậu vô liêm sỉ tới mức nào à? Hay là chờ cậu tìm được người có địa vị cao hơn để trả thù tôi?”, Dương Thanh châm chọc hỏi.
Sắc mặt Mạc Đông Húc cứng đờ, biết hôm nay khó mà thoát chết.

Lần đầu tiên anh ta cảm nhận được mùi vị bị mọi người xa lánh.

Tôn Mỹ Quyên cũng cười mỉa mai: “Mạc Đông Húc, anh ngây thơ thật đấy.

Anh nghĩ tất cả mọi người đều ngu ngốc như tôi và Tống Hoa Nhã sao?”
“Thực ra chúng tôi không hề ngốc, chỉ vì đều yêu anh chân thành, tưởng anh là chỗ dựa cả đời.


Nhưng thực tế thì sao? Anh đã cho chúng tôi nhìn rõ tất cả!”
Nghe Tôn Mỹ Quyên nói vậy, Tống Hoa Nhã bỗng thấy đồng cảm.

Nếu cô ta thực sự là kẻ ngốc, sao lại có tài kinh doanh như vậy?
Chỉ vì cô ta quá yêu Mạc Đông Húc, tin tưởng anh ta vô điều kiện.

Bản thân từng yêu đến mù quáng, suýt nữa tự sát.

Bây giờ cô ta cảm thấy thật may mắn vì khi đó được cứu sống, nếu không chết rồi cũng không biết được bộ mặt thật của Mạc Đông Húc.

“Cậu Thanh, con gái tôi biết sai rồi.

Xin cậu tha cho nó!”
Tôn Húc cũng lên tiếng: “Nếu cậu Thanh không chê, sau này cậu chính là người cao quý nhất của nhà họ Tôn.

Tôi sẽ nghe theo cậu điều khiển!”
“Anh Thanh, tôi biết sai rồi.

Bố tôi đã hứa sau này nhà họ Tôn sẽ nghe theo anh.

Nếu anh vẫn chưa hả giận thì có thể giết tôi, chỉ xin anh bỏ qua cho nhà họ Tôn”.

Tôn Mỹ Quyên đỏ bừng mắt nói.

Cô ta vốn yêu Mạc Đông Húc tha thiết nên khi anh ta nhằm vào Dương Thanh và Tống Hoa Nhã, cô ta rất coi thường họ.

Nhưng giờ đây cô ta đã thấy bộ mặt thật của Mạc Đông Húc, mới phát hiện khí chất của Dương Thanh rất cao quý, khác hẳn người thường.

Chỉ là, tất cả đều đã quá muộn.

“Hoa Nhã, em tự giải quyết đi.

Nếu em thấy tha thứ được cho cô ta thì anh sẽ cho cô ta một con đường sống.

Nếu không thì sau hôm nay, nhà họ Tôn sẽ bị diệt, cô ta cũng không sống nổi”.

Dương Thanh bỗng hỏi Tống Hoa Nhã.

Tống Hoa Nhã vô cùng kinh hãi.

Lúc đầu nhà họ Tống không cần cô ta, đuổi gia đình cô ta đi.

Không ngờ hôm nay, một câu nói của cô ta có thể quyết định số phận của một gia tộc cùng cấp bậc với nhà họ Tống.


Tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía Tống Hoa Nhã.

“Anh Thanh, cô ta cũng giống em, đều là kẻ đáng thương.

Hay là cho cô ta một cơ hội?”, Tống Hoa Nhã dè dặt hỏi.

Thấy cô ta tốt bụng như vậy, Dương Thanh rất vui.

Anh không hề có ý định xóa sổ nhà họ Tôn, cũng không muốn giết Tôn Mỹ Quyên.

Anh giao quyền xử lý cho Tống Hoa Nhã chỉ để nhà họ Tôn biết, bọn họ được cô ta cứu.

“Cảm ơn cô Tống! Cảm ơn cô Tống!”
Tôn Húc và Tôn Mỹ Quyên rất kinh ngạc, cuống quít cảm ơn.

Tôn Húc kích động nói: “Sau này cô Tống cũng là một trong các vị khách tôn quý nhất của nhà họ Tôn.

Nếu cô cần chúng tôi giúp đỡ cứ việc nói, chắc chắn tôi sẽ không từ chối!”
“Bây giờ cậu còn gì để nói nữa không?”, Dương Thanh đột nhiên hỏi Mạc Đông Húc.

Mạc Đông Húc đang cúi gằm đầu xuống.

Tuy không thấy mặt anh ta nhưng Dương thanh có thể cảm nhận được thù hận mãnh liệt trong lòng anh ta.

Đây là sự thù hận đối với Tống Hoa Nhã và anh.

Nếu không vì họ, Mạc Đông Húc sẽ trở thành tổng giám đốc tập đoàn Tôn thị, sau này vợ anh ta sẽ kế thừa vị trí chủ gia tộc.

Khi đó, anh ta chính là chồng của chủ nhà họ Tôn, giữ địa vị cao quý hàng đầu ở Yến Đô.

Thế nhưng tất cả đều bị Dương Thanh và Tống Hoa Nhã phá hỏng.

“Anh Thanh, xin anh tha cho tôi.


Sau này tôi sẽ làm chó cho anh, anh bảo tôi cắn ai tôi sẽ cắn kẻ đó.

Gâu gâu gâu!”
Mạc Đông Húc bỗng ngẩng đầu lên, vừa cầu xin vừa dập mạnh đầu xuống đất, còn sủa tiếng chó.

Tất cả đều tỏ vẻ khinh bỉ.

Mạc Đông Húc lại khiến họ được mở rộng tầm mắt.

Dương Thanh chỉ cười lạnh một tiếng: “Cậu còn chưa đủ tư cách làm chó của tôi!”
Nghe vậy, Mạc Đông Húc cảm thấy vô cùng tủi nhục.

Từ bao giờ anh ta đã tới mức làm chó cũng bị người ta ghét bỏ?
“Đều tại con đàn bà đê tiện này.

Là mày hại tao, dù chết tao cũng phải kéo mày theo!”
Mạc Đông Húc chợt đứng bật dậy, mặt mày dữ tợn xông tới chỗ Tống Hoa Nhã.

Anh ta vốn đang quỳ trước mặt Tống Hoa Nhã, ở gần cô ta nhất.

Chẳng biết từ lúc nào trong tay anh ta xuất hiện một lưỡi dao sắc bén đang đâm thẳng về phía Tống Hoa Nhã.

- ---------------------------.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK