Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2792:

Nhưng đối với anh, điều quan trọng nhất bây giờ là tìm cho được đứa bé và Phùng Tiểu Uyển.

Cả hai quay trở lại con đường cũ, nhưng khi đến đầu cầu thang, bọn họ lại phát hiện cánh cửa gương vốn bị bọn họ đẩy ra lúc nãy kia đã biến mất, lúc này chỗ đó bị bịt kín bởi một cánh cửa hợp kim nặng nề.

Sắc mặt của Phùng Giai Di lập tức tái mét, nghiêm nghị nói: “Không ra được rồi. Tôi đã nhìn thấy kiểu cửa này. Nó được làm bằng vật liệu đặc biệt công nghệ cao, có thể chống lại cao thủ Siêu Phàm Cửu Cảnh”.

Sắc mặt Dương Thanh hết sức khó coi, anh không ngờ lúc đi xuống dễ dàng, mà khi đi lên lại khó như vậy.

Dương Thanh gằn giọng hỏi: “Thật sự có thể chống lại Siêu Phàm Cửu Cảnh sao?”

Phùng Giai Di gật đầu: “Vừa nãy tôi đã dùng thực lực Siêu Phàm Nhất Cảnh của mình đánh vào cánh cửa này nhưng không hề có tác dụng. Tôi có cảm giác cánh cửa này hình như có thể hấp thu lực công kích”.

Dương Thanh không lên tiếng, khí thế võ thuật trên người anh đột nhiên tăng vọt.

Phùng Giai Di lui về phía sau mấy bước, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc. Cô ta vẫn luôn nghĩ Dương Thanh chỉ là cao thủ Siêu Phàm Nhất Cảnh như mình. Nhưng bây giờ cô ta mới phát hiện luồng khí thế mạnh mẽ không gì sánh kịp toát ra từ trên người Dương Thanh.

Mà cảm giác này chỉ xuất hiện khi cô ta đối diện với bố mình.

“Oành oành oành!”

Ngay khi Phùng Giai Di còn đang bàng hoàng, thì một loạt đòn tấn công kinh hoàng ập xuống, cánh cửa hợp kim phát ra hàng loạt tiếng kêu vang dội.

Nhưng dù Dương Thanh có bộc phát tất cả sức lực công kích thì cánh cửa bằng hợp kim kia cũng không có bất kỳ phản ứng nào. Giống như Phùng Giai Di đã nói lúc nãy, cánh cửa lớn này hình như có thể hấp thu lực công kích.

Nương theo mỗi đòn công kích của Dương Thanh, cánh cửa lớn bằng hợp kim này dường như cũng biến dạng, nhưng tiếp đó lại khôi phục trạng thái ban đầu. Trong lúc khôi phục lại trạng thái bình thường còn có một lực đàn hồi khủng khiếp.

Dương Thanh đánh ra mười mấy đòn công kích, rốt cục dừng lại, sắc mặt nghiêm nghị nói: “Công kích càng mạnh, lực đàn hồi của cánh cửa hợp kim càng mạnh. Cứ sau mỗi đòn tấn công, cánh cửa hợp kim này sẽ bật ngược lại năm mươi phần trăm sức mạnh”.

Phùng Giai Di vừa khôi phục bình tĩnh, sắc mặt lập tức tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Xem ra chúng ta bị lừa rồi. Sợ là Phùng Chí Viễn đoán được tôi sẽ dẫn anh tới đây từ trước”.

Dương Thanh cau mày: “Có ý gì?”

Phùng Giai Di hối hận nói: “Nếu nơi này đúng là chỗ bí mật nhất của Phùng Chí Viễn thì tại sao bố tôi lại biết được? Phùng Chí Viện làm việc vô cùng thận trọng, theo tôi biết ông ta chưa bao giờ để lộ nhược điểm”.

“Người như vậy, sao có thể để lộ nơi bí mật nhất của mình? Vì vậy, Phùng Chí Viễn là cố ý tiết lộ nơi này mục đích là dụ anh tới đây”.

Nghe xong Phùng Giai Di phân tích, sắc mặt Dương Thanh tái mét, cả giận nói: “Nói như vậy trừ khi Phùng Chí Viễn thả chúng ta ra, bằng không chúng ta sẽ bị giam mãi ở đây?”

Phùng Giai Di gật đầu: “Trừ khi chúng ta tìm được cách rời khỏi nơi này. Nhưng mà dựa theo tình trạng bây giờ, lối ra duy nhất của mật thất này đã bị bịt kín, khả năng chúng ta rời khỏi nơi này gần như bằng không”.

Dương Thanh lắc đầu: “Không được, nếu trước năm giờ sáng mai chúng ta vẫn không thể rời khỏi nơi này, thì sẽ rắc rối to !

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK