Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 2823:

Nhưng lúc này, trong ánh mắt Phùng Chí Viễn vẫn không hề có ý muốn lùi bước, ngược lại càng thêm dữ tợn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Hai mươi sáu năm trước, chính là tên khốn kiếp này muốn dẫn Bách Lý Thu Nguyệt vợ của tôi đi, đã vậy còn muốn giết con của tôi và Thu Nguyệt”.

“Thu Nguyệt khổ sở cầu xin, thậm chí còn quỳ xuống van xin ông ta nhưng ông ta vẫn không chịu buông tha cho con của chúng tôi. Thu Nguyệt liều mạng ngăn cản ông ta mới tranh giành được cơ hội để con của chúng tôi được dẫn đi khỏi Hoàng tộc họ Phùng”.

“Nhưng tên khốn này lại giết chết Thu Nguyệt!”

“Hai mươi sáu năm nay không ai biết tôi đã vượt qua như thế nào. Càng không ai biết tôi đã trả giá đắt cỡ nào để bày ra kế hoạch ngày hôm nay”.

“Hôm nay, tôi sẽ dùng máu tươi của ông ta để báo thù rửa hận cho vợ tôi!”

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt của Mã Siêu đang được Phùng Hoàng bảo vệ sau lưng dại ra.

Mã Siêu đã biết mình là đứa bé bị Hoàng tộc họ Phùng vứt bỏ hai mươi sáu năm trước và anh ta chính là con trai của Bách Lý Thu Nguyệt và Phùng Chí Viễn.

Nhưng lúc nãy Phùng Chí Viễn lại nói Bách Lý Thu Nguyệt đã bị Bách Lý Yến giết chết vào hai mươi sáu năm trước rồi.

Lúc này vẻ mặt Phùng Chí Viễn cực kỳ vặn vẹo, khí thế võ thuật của Siêu Phàm Thất Cảnh đang sôi sục trong cơ thể ông ta.

Hai mắt ông ta ngập tràn thù hận nhìn Bách Lý Yến.

Ngay khi Phùng Chí Viễn mặt đầy sát khí nhìn Bách Lý Yến thì đôi mắt của Mã Siêu cũng ngập tràn thù hận, những đường hoa văn đỏ như máu chạy dọc theo cổ che kín mặt anh ta.

Khí thế võ đạo trên người Mã Siêu đã lên tới cực hạn, mơ hồ có xu thế sắp đột phá Siêu Phàm Tứ Cảnh.

Mã Siêu đột nhiên nhìn Phùng Chí Viễn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Phùng Chí Viễn, những gì ông nói đều là sự thật sao? Mẹ tôi là bị Bách Lý Yến giết?”

Nghe Mã Siêu hỏi, lửa giận trên mặt của Phùng Chí Viễn vẫn không bớt đi, gật đầu, gằn giọng: “Hồi đó con vừa mới sinh ra thì người của gia tộc Bách Lý đã biết. Đối với gia tộc Bách Lý, phụ nữ của gia tộc bọn họ chỉ có thể gả cho dòng chính mang dòng máu gia tộc Cổ Võ mà thôi, mà bố chỉ là một người khác tộc. Đứa con của bố và mẹ con đã làm vấy bẩn dòng máu của gia tộc Bách Lý nên bọn họ muốn giết con”.

“Năm đó khi Bách Lý Yến này đến giết con. Mẹ con đã quỳ xuống cầu xin ông ta mong giữ lại mạng sống cho con nhưng tên khốn kiếp này vẫn không chịu buông tha cho con”.

“Mẹ con biết chúng ta không cản được Bách Lý Yến, bất đắc dĩ cô ấy đã liều mạng ngăn cản Bách Lý Yến, lúc này người của cô ấy mới dẫn con đi khỏi Hoàng tộc họ Phùng được”.

“Thấy con sắp bị mang đi, Bách Lý Yến lại ra tay giết mẹ con. Mẹ con đã bị lão ta giết chết tại chỗ, cũng may người của cô ấy cũng làm tròn nhiệm vụ, cuối cùng đã an toàn dẫn con rời khỏi Hoàng tộc họ Phùng”.

Nói đến đây, lửa giận trong mắt Phùng Chí Viễn càng thêm hừng hực, chỉ muốn xé nát Bách Lý Yến ra cho hả giận.

Phùng Chí Viễn kể ra những chuyện cũ này cũ chẳng khác nào từng nhát búa nặng nề nện mạnh vào lồng ngực Mã Siêu.

Mã Siêu ngây người: “Vì vậy mẹ tôi vì cứu tôi nên mới bị giết chết?”

Nghĩ đến đây, một luồng khí thế võ thuật đáng sợ hơn dâng trào từ trong cơ thể Mã Siêu.

“A!”

Mã Siêu bỗng ngửa mặt lên trời thét dài.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK