Mục lục
Chiến thần Bắc Cảnh - Dương Thần (full)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 3085:

Mục Hoa bị Dương Thanh đẩy lùi, sảc mặt căng thẳng tột cùng, ánh mät nhìn về phía Dương Thanh đã không còn vẻ khinh miệt như trước.

Người này chỉ dùng sức mạnh thân thể đã đủ : để đánh lui lão ta, thật là đáng sợ.

“Không thể không thừa nhận răng thực lực của cậu quả rất mạnh, mới ngần ấy tuổi đã có được thân thể mạnh ngang với cao thủ Siêu Phàm Bát Cảnh trung kỳ, cậu đúng là không đơn giản”.

Mục Hoa nghiêm nghị nhận xét, ánh mắt mang theo đôi chút kiêng dè.

Sự kiêng dè này không dành cho Dương Thanh mà dành cho thế lực sau lưng Dương Thanh. Mục Hoa lại hỏi: ‘Rốt cuộc cậu là ai?”

Dĩ nhiên Dương Thanh cũng hiểu ý lão ta ngay, anh nheo mắt nhìn chằm chằm vào lão ta, nói: “Tôi là ai, ông còn chưa có tư cách biết, ông chỉ cần biết một điều này, khi tôi còn ở phủ Hoài Thành, thành chủ Hoài Thành đã muốn giết tôi, nhưng lại không thể giết được, tôi đã thuận lợi trốn khỏi nơi đó’.

“Thực lực của ông thật sự phi phàm, nếu tôi đoán không sai thì các người hẳn đều đến từ cùng một gia tộc, đúng chứ?”

“Tôi và ông vốn không có thù hận gì đến độ không đội trời chung, tôi cho rằng, hai bên chúng ta không cần phải liều chết với nhau như thế. Nếu ông đồng ý thả chúng tôi đi thì coi như tôi nợ các vị lần này, tương lai có gì cần tôi giúp, tôi nhất định sẽ không để các vị phải thất vọng”.

Nếu đối phương đã kiêng ky “thân phận có thể có’ nào đó của mình, Dương Thanh dĩ nhiên phải tận dụng hết ưu thế của thân phận đó rồi.

Mục Hoa cũng bất đầu do dự, đúng như Dương Thanh nói, Dương Thanh và bọn họ vốn không có thù hận gì, thực ra không cần phải liều mạng đánh nhau.

“Uỳnh!”

Đúng lúc này, lão Cửu và Đinh Xương vừa tung một đòn đối chiến, sau đó hai người đều lùi lại.

Mục Hoa chăm chú nhìn Dương Thanh một cái rồi thoáng di chuyển, lướt đến bên cạnh Đinh Xương, trầm giọng bảo: “Tên nhãi ranh kia có lai lịch không nhỏ đâu, tôi cho rằng chúng ta không cần phải liều chết liều sống với bọn họ chỉ vì mười tỷ”.

Định Xương cau chặt mày, nheo mắt nhìn Dương Thanh, đáy mắt lóe lên một tia sắc bén, lão ta lạnh lùng nói: ‘Ranh con, nếu mày thật sự có lai lịch gì thì nói thẳng cho tao biết, có lẽ tao sẽ cân nhắc đến chuyện tha cho mày một lần”.

Dương Thanh cười nhạt: “Sao hả? Nếu tôi cho ông biết thế lực sau lưng tôi là bên nào, ông sẽ đánh giá thử, nếu mạnh hơn các ông, các ông sẽ cho chúng tôi đi, còn nếu không bằng các ông, các ông sẽ đuổi giết bằng được, dùng tính mạng tôi đổi lấy mười tỷ từ phủ Hoài Thành?”

Đỉnh Xương hí mắt, nhìn chăm chăm Dương Thanh, nói: “Sao? Mày không muốn nói à?”

Dương Thanh lắc đầu: ‘Tôi là ai, ông còn chưa có tư cách biết, tôi chỉ biết một điều, nếu ông nhất quyết muốn đánh, tôi đây chơi theo đến cùng. Hơn nữa, tôi có thể nói thẳng cho các ông biết, tốt nhất là các ông phải giết chết tôi, nếu không làm được điều này, tôi bảo đảm sẽ không bao giờ bỏ qua cho các ông đâu”.

“Tuyệt đối đừng coi thường tôi, tôi có thể đạt tới cảnh giới Siêu Phàm Thất Cảnh đỉnh phong khi chưa tới ba mươi tuổi, điều này đủ để chứng tỏ thiên phú võ thuật của tôi không kém, chỉ cần có thêm thời gian, tôi sẽ trở nên mạnh hơn rất nhiều”.

“Hiện giờ, các ông có hai lựa chọn, một là để chúng tôi đi, coi như kết một thiện duyên với tôi, sau này có cơ hội, tôi sẽ trả lại cái ơn hôm nay, hai là liều mạng đánh một trận với chúng tôi, nhưng liệu các ông có dám chäc mình đủ khả năng giữ tôi lại nơi này?”

Vừa dứt lời, một luồng khí thế võ thuật vô cùng khủng khiếp bỗng tràn ra từ trên người Dương Thanh.

Huyết mạch cuồng hóa đã được anh kích hoạt!

Đồng thời, Chiến Thần Quyết cũng điên cuồng vận chuyển trong người anh!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website MeTruyenVip.com
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK